Offcanvas Section

You can publish whatever you want in the Offcanvas Section. It can be any module or particle.

By default, the available module positions are offcanvas-a and offcanvas-b but you can add as many module positions as you want from the Layout Manager.

You can also add the hidden-phone module class suffix to your modules so they do not appear in the Offcanvas Section when the site is loaded on a mobile device.

“Sứ vụ truyền giáo ở Somalia là điều Chúa yêu cầu con bây giờ. Con dâng cho Chúa cuộc sống của con, tất cả và cho tất cả như Chúa muốn …. Chúa gọi con yêu Chúa, yêu các anh chị em, yêu người dân, yêu các anh em Hồi giáo… Xin Chúa hãy chiếm hữu con và dùng chính bản thân con làm khí cụ để yêu thương mọi người …Xin cho con trở nên một trong Chúa và Chúa có thể ban tặng niềm vui cảm thấy được Chúa yêu thương. Câu nói “mạnh hơn oán thù” trở  lại với con …. tử đạo không thể được xem như một bằng chứng anh hùng, như một cử chỉ anh dung, nhưng như một tiến trình tự nhiên của một cuộc sống được trao tặng.”

Đây là những lời sơ Leonella Sgorbati viết trong nhật ký của mình vào ngày 27/02/2006, 7 tháng trước khi sơ bị 2 tên giết người thuê ám sát trước bệnh viện nhi đồng ở Mogadiscio vào ngày 17 tháng 9 cùng năm. Tháng 11 năm ngoái Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhìn nhận sự tử đạo vì đức tin của sơ và sơ sẽ được phong chân phước vào tháng 5 tới đây (2017).

Sơ Leonella, tên ở gia đình là Rosa Sgorbati, sinh năm 1940 tại Rezzanello di Gazzola, tỉnh Piacenza. Năm 1963, khi 23 tuổi, sơ gia nhập dòng các nữ tu truyền giáo Consolata. Sơ là một người nữ thông minh với trí nhớ tuyệt vời, tính tình vui tươi cởi mở, phục vụ cách quảng đại nhiệt thành; nụ cười của sơ mang lại sự ấm áp dễ chịu cho những người ở gần sơ. Sau khi học chuyên ngành ở Anh quốc, sơ Leonella lên đường sang Kenya truyền giáo. Sơ làm y tá trong bệnh viện, sau đó làm y tá trưởng trong khoa sản của bệnh viện Nyeri và khoa nhi của bệnh viện ở Kiambu. Trong thời gian làm việc tại các bệnh viện, sơ quan tâm đến việc đào tạo các y tá và những nữ hộ sinh địa phương. Trong khi dạy học, sơ Leonella luôn quan tâm đến từng học sinh và kiên nhẫn giảng dạy cho đến khi các học sinh hiểu rõ vấn đề. Sơ có nhiều ước mơ và điểm xuất phát của các ước mơ của sơ luôn là từ con người.

«Các bạn hãy cho tôi một người cầu nguyện và tất cả mọi sự sẽ có thể được giải quyết». Những lời này của Thánh Vincent de Paul hoàn toàn phù hợp với cha Henri Caffarel, Đấng sáng lập phong trào Équipes Notre-Dame và “nhà cầu nguyện” ở Troussures.

Cha Henri Caffarel sinh ngày 30 tháng 7 năm 1903 ở Lyon. Khi vừa tròn 20 tuổi quyết định dâng hiến cuộc đời cho Chúa sau khi được linh hứng như chính Ngài chia sẻ: "Vào lúc hai mươi tuổi, Chúa Giêsu Kytô, trong một khoảng khắc, đã trở thành Một Người cho tôi, tôi đã trải nghiệm được yêu và yêu thương, và từ lúc đó trở đi, điều này sẽ là mục đích sống suốt cuộc đời tôi”. Chàng thanh niên Henri Caffarel đã gặp "Ai đó"; vì thế từng bước Thiên Chúa đã giúp anh tìm gặp Ngài. Henri Caffarel được thụ phong linh mục ngày 19 tháng 4 năm 1930 tại Paris.

“Trong sự yếu đuối, dễ tổn thương là sự vĩ đại của Rutilio Grande”, đó là tựa đề của một bài báo viết về cuộc đời đầy kịch tính, ấn tượng của cha Rutilio Grande, một cuộc đời trung thành với Tin Mừng và dân Chúa, hoàn toàn tin tưởng vào sức mạnh biển đổi của Tin Mừng, người đã được phúc tử đạo cùng với đoàn chiên của mình.

Rutilio Grande sinh năm 1928 trong một gia đình nghèo ở thị trấn El Paisnal ở Salvador. Mười bảy tuổi gia nhập Dòng Tên, năm 1959 được thụ phong linh mục. Vào giữa những năm sáu mươi, với những biến chuyển lớn trong Giáo Hội về Công đồng Đại kết, Cha Grande trưởng thành trong cách hiểu mới về ơn gọi của mình: trong việc cố gắng để hoàn thiện chính mình phải hướng đến lợi ích của người khác; nghĩa là không ai có thể nên thánh một mình, không chỉ tìm sự an toàn cho chính bản thân, phải hướng đến tha nhân trên con đường trở nên hoàn thiện; muốn đạo đức thánh thiện thì đồng thời cũng phải giúp người khác trở nên tốt lành hơn, đặc biệt những người sống cận kề.

Trưa thứ sáu 23/02, Đức Giáo hoàng Phanxicô và các cộng sự viên của ngài tại giáo triều Roma đã kết thúc tuần tĩnh tâm bắt đầu từ chiều Chúa nhật 18/02 vừa qua. Trong buổi sáng, Đức Giáo hoàng và những người tham dự tuần tĩnh tâm đã nghe bài suy niệm cuối cùng do cha José Tolentino Mendoça phụ trách, nói về “Các mối phúc của cơn khát.”

Các mối phúc được thánh Mátthêu đặt trong khung cảnh trên núi. Do đó chúng ta hiểu rằng “thánh sử đang tạo nên một sự song song giữa Chúa Giêsu và nhân vật Môsê – giữa việc trình bày Luật cũ là Mười điều răn và việc trình bày Luật mới là các Mối phúc.

“Anh/Em của chúng ta ở đâu?” Câu hỏi này luôn chất vấn chúng ta. Bài suy niệm thứ 9 của tuần tĩnh tâm của Đức Thánh Cha và giáo triều Roma dựa trên câu hỏi của Chúa trong sách Sáng thế, có tựa đề “Lắng nghe khát vọng của “vùng ngoại biên.” Cha Josè Tolentino Mendonça mời gọi chúng ta quan sát với đôi mắt mở to để thấy những gì đang xảy ra trên thế giới xung quanh chúng ta và tìm người anh em của chúng ta giữa những người nghèo, người rốt hết trên thế giới, không phân tách “cơn khát thiêng liêng”  ra khỏi “cơn khát theo nghĩa đen.” Nếu không, chúng ta cảm thấy thoải mái và trốn tránh trách nhiệm xã hội.

Thiếu nước

Một trong những tiêu chuẩn để hiểu “trung tâm” là gì và “ngoại biên” là gì, đó là có nước uống, một quyền không thể chối bỏ của con người. Như thông điẹp Laudato Si’ đã khẳng định và các số liệu của các tổ chức quốc tế lập lại, có hơn 2 tỉ người không có cơ hội có nước uống. Một số đông những người ở vùng ngoại biên bị khát theo nghĩa đen, trước tình cảnh đó người ta nhận thấy sự cấp thiết cần có một sự hoán đời sống và con tim thật sự”, “sự hoán cải đi ngược dòng với nền văn hóa hoang phí và bất bình đẳng xã hội.” Nơi nào các nước giàu phung phí tài nguyên của họ, thì “những nước khác sống trong đau khổ.”

Một trong những nguy hiểm trong hành trình nội tâm coi mình là tâm điểm, “trong đó cái tôi là khởi đầu và kết thúc của mọi thứ.” Cha José Tolentino Mendonça, giảng thuyết viên của tuần tĩnh tâm của Đức Thánh Cha Phanxicô và giáo triều Roma, đã tập trung bài suy niệm thứ 8 trên dụ ngôn đứa con hoang đàng - một câu chuyện phản ánh thực tại của các gia đình, trong đó mối liên hệ giữa anh em bị suy mòn bởi những thứ tình cảm như ghen tị; trong khi đó, người cha là hình ảnh của lòng thương xót. Hình ảnh của gia đình trong dụ ngôn cũng giống như các gia đình của chúng ta. Chúng ta nhận thấy ý nghĩa tinh tế của mối liên hệ con cái, của câu chuyện tinh tế và mong manh của tình cảm mà chúng ta tạo nên với nhau.

Khát vọng trôi dạt (không theo đường tốt)

Trong chúng ta, thực sự không chỉ có những điều tốt đẹp, hài hòa và được giải đáp. Trong chúng ta có cảm giác ngột ngạt, nhiều điều cần được làm rõ, các bệnh lý, vô số sợi dây cần kết nối. Có những vùng đau khổ, những khu vực cần được hòa giải, các ký ức và những ngắt quãng để cho Thiên Chúa chữa lành chúng.”

Trong bài suy niệm thứ bảy của tuần tĩnh tâm vào chiều thứ tư, 21/02, , cha giảng thuyết José Tolentino Mendonça nhắc cho mọi người rằng chính sự nghèo khổ của chúng ta là nơi mà Chúa Giêsu đi vào cuộc đời chúng ta và cản trở lớn nhất đối với sự sống của Chúa Kitô ở trong chúng ta không phải là sự mỏng dòn của chúng ta nhưng là sự cứng nhắc và tự cảm thấy đủ của chúng ta. Do đó cần học uống chính cơn khát của mình. Trong bài suy niệm, cha José tiếp tục suy tư về cơn khát bằng cách liên kết nó với cuộc Thương khó của Chúa Giêsu.

Con đường dạy chúng ta nhiều hơn quán trọ

Giáo hội không được cô lập mình trong một tháp ngà, bằng cách trở thành người giám hộ của ơn thánh, nhưng Giáo hội cũng là một môn đệ, và một cách nào đó, sống kinh nghiệm của dân du mục. Qua đó, ngay cả những người không tin cũng có thể quan sát đời sống đức tin của chúng ta với một sự tươi vui ngạc nhiên. Cũng có thứ nguy hiểm là muốn người khác phải bước đi, thậm chí là đòi hỏi khẩn cấp, trong khi chúng ta vẫn ngồi lì. Chúng ta phải cẩn thận để đời sống thiêng liêng của chúng ta không bị chứng ù lì, ít vận động không bị chứng teo cơ nội tâm.

Sáng thứ tư 21/02, cha José Tolentino Mendonça, giảng thuyết viên tuần tĩnh tâm dành cho Đức Thánh Cha và giáo triều Roma, đã bắt đầu bài suy niệm thứ 6 với tựa đề “Nước mắt nói lên cơn khát.” Trong suy niệm, cha José giải thích rằng nước mắt của các phụ nữ trong Tin mừng diễn tả cơn khát Chúa Giêsu. Cha đọc lại ý nghĩa của nước mắt trong cuộc sống con người và trong mối quan hệ với Thiên Chúa.

Nước mắt của các phụ nữ trong Tin mừng

Bà Maria, bà góa thành Naim, người phụ nữ tội lỗi. Không thể phủ nhận rằng có nhiều phụ nữ trong Tin mừng với những cảnh đời, tuổi tác, điều kiện kinh tế, cách sống khác nhau, rao giảng Tin mừng. Cách thế của họ là phục vụ; họ không bao giờ đặt câu hỏi để gài bẫy Chúa Giêsu. Điểm chung liên kết tất cả họ là nước mắt, đầy cảm xúc, xung đột, niềm vui và thương đau.

Cơn khát của Chúa Giêsu”, dấu hiệu của cơn khát hiện sinh của con người, là ý tưởng được cha Josè Tolentino de Mendonça suy tư trong bài suy niệm thứ 5 của tuần tĩnh tâm của Đức Thánh Cha Phanxicô và gíao triều Roma.

Cha Josè nhấn mạnh rằng cơn khát của Chúa Giêsu, cơn khát thể lý Người trong giờ thương khó trên đồi Canvê, “thử thách của sự nhập thể” và “dấu hiệu của cái chết thật của Người” và cơn khát thiêng liêng là “chìa khóa quan trọng” để hiểu được ý nghĩa sâu xa của sự sống và cái chết của Người.

Cha Josè giải thích: ngoài trình thuật đồi Canvê, thánh sử Gioan còn có 3 lần khác dung thành ngữ diễn tả động từ “khát”. Khi Chúa Giêsu gặp người phụ nữ xứ Samari, Người nói với bà: ‘Ai uống nước này sẽ không khát nữa; nhưng ai uống nước ta sẽ ban, không bao giờ khát nữa.’ Rồi trong diễn từ bánh sự sống, Chúa Giêsu xác nhận: ‘Ai đến với Ta sẽ không đói và ai tin vào Ta sẽ không bao giờ khát.’ Cuối cùng, trong ngày lễ Lều, Chúa Giêsu công bố: ‘Nếu ai khát, hãy đến với Ta và ai tin vào Ta, hãy uống.’

Sự ù lì biếng nhác đối ngược với sự khao khát, trái ngược với ước muốn sự sống. Sáng thứ ba, 20/02, cha Josè Tolentino de Mendonça, giảng thuyết tuần tĩnh tâm của Đức Thánh Cha Phanxicô và giáo triều Roma, đã bắt đầu bài suy niệm thứ 4 về chủ đề: sự lười biếng làm mất đi hương vị của cuộc sống; đôi lần nó là tấn công chúng ta và làm chúng ta bị suy yếu, nó ngược lại với lòng khát khao.

Khi chúng ta ngừng khát, lúc đó chúng ta bắt đầu chết. Khi chúng ta thôi mong muốn, thôi tìm thấy hương vị trong các buổi gặp gỡ, trong các cuộc đối thoại, trao đổi, trong việc đi ra khỏi chính mình, trong các dự án, trong công việc, trong sự cầu nguyện của mình. Khi sự tò mò của chúng ta đối với người khác và sự cởi mở của chúng ta đối với những điều chưa được công bố giảm đi, và mọi thứ đối với chúng ta giống như một sức nóng mà chúng ta đã thấy, và chúng ta cảm nhận nó như một gánh nặng vô ích, vô lý và phi lý nghiền nát chúng ta. Khi đó, theo triết gia Kierkegaard, cuộc sống mà tôi sống giống như là của một người khác, còn Evagrio Pontico nói đến “quỷ lười”.

Cookies make it easier for us to provide you with our services. With the usage of our services you permit us to use cookies.
Ok