Offcanvas Section

You can publish whatever you want in the Offcanvas Section. It can be any module or particle.

By default, the available module positions are offcanvas-a and offcanvas-b but you can add as many module positions as you want from the Layout Manager.

You can also add the hidden-phone module class suffix to your modules so they do not appear in the Offcanvas Section when the site is loaded on a mobile device.

Cha Brambilla đã hiện diện tại Bangladesh từ năm 2007. Cha làm việc tại các làng nơi sinh sống của các bộ tộc ở miền bắc đất nước và hiện nay cha quản lý bệnh viện Giáo phận ở Dinajpur, bệnh viện thánh Vinh Sơn. Cha nói: “Tôi ở đây vì Thiên Chúa muốn như thế, Ngài đã chọn tôi. Tôi không làm điều gì khác ngoài tiếng xin vâng mỗi ngày”.

Khi nói về đất nước Bangladesh cha Michele Brambilla, bề trên miền của Hội Giáo hoàng truyền giáo hải ngoại nhận định: “Tại đất nước này người trẻ là “một tiềm năng to lớn” của đất nước; các công nhân là nguồn động lực thúc đẩy đất nước. Hai thành phần này là một “thánh thức lớn nhất cho Giáo hội địa phương”. Chính vì thế đối các nhà truyền giáo thì giới trẻ và giới công nhân là mối quan tâm hàng đầu. Đối với hai thành phần này theo cha Michele Brambilla thì các vị truyền giáo trong việc dấn thân phục vụ họ thì một mặt phải có sự đồng hành thực tế, và ở khía cạnh khác phải tuân theo các nguyên tắc đòi hỏi của Tin Mừng.

Cha giải thích: "Ở đây công việc là mối quan tâm chính của mỗi gia đình. Đó là lý do tại trung tâm Girani ở vùng ngoại ô Dhaka luôn đặt vấn đề việc làm lên hàng đầu. Thủ đô Girani đã trở thành trung tâm công nghiệp lớn nhất trong cả nước. Trong nhà tiếp đón được tổ chức dành cho các công nhân trẻ, chủ yếu là người Công giáo đến từ các bộ lạc, họ là những người mà chúng tôi phải quan tâm đến đời sống tâm linh cho họ; ví dụ như Thánh Lễ được cử hành mỗi ngày".

Từ một giáo viên toán học, qua một lần giúp đỡ những người tị nạn tại sân bay San Francisco cách đây 30 năm, sơ Marilyn Lacey dòng Mercy đã gắn bó cuộc đời mình với những công tác xã hội để giúp đỡ những người tị nạn và thăng tiến phụ nữ nghèo ở các nước châu Phi.

“Tin khẩn cấp! Những người tị nạn từ Đông nam á đang đến sân bay San Francisco. Cần những tình nguyện viên trợ giúp họ tại khu vực sân bay quốc tế.” Những lời kêu gọi này xuất hiện trên bảng thông tin của tu viện các sơ dòng Mercy (Thương xót) vào một ngày của năm 1980, khi hơn 700 người tị nạn từ Việt nam, Lào và Campuchia, được gọi là các “thuyền nhân”, đang được đưa đến sân bay của thành phố San Francisco, bắc California.
Sơ Marilyn Lacey, dòng Mercy, khi ấy đang là giáo viên dạy môn toán tại trường trung học ở Los Angeles, nhưng đang làm công việc điều hành tại nhà mẹ của dòng ở gần San Francisco, đã nhìn thấy tấm giấy có lời kêu gọi này, được đính trên bảng thông tin của nhà dòng, giữa những lời xin cầu nguyện, thời gian đọc kinh và các thông báo khác. Tấm giấy đó đã thu hút đặc biệt sự chú ý của sơ Marilyn; sơ đã lôi 2 người bạn của mình cùng đi đến sân bay ngay trưa hôm đó để giúp những người tị nạn mới đến.
Công việc đầu tiên của sơ Marilyn là đồng hành với các gia đình không thể nói tiếng Anh và đang lo lắng vì phải để lại đồ đạc của họ ở chỗ kiểm soát an ninh, rồi kế đến là tiếp đón tạm thời một số gia đình tại tu viện nếu họ bị trễ chuyến bay hoặc có vấn đề ngăn trở chuyến bay của họ. Kinh nghiệm này thật khác, không giống với bất cứ thứ việc gì mà sơ đã trải qua trước đó và chính điều này đã thay đổi sơ.
Năm sau đó, sơ Marilyn đã tình nguyện dạy Anh văn trong một trại tị nạn tại Thái lan và khi trở về lại Hoa kỳ, sơ đi học và có bằng cử nhân về hoạt động xã hội. Từ đó sơ đã làm việc cho Cơ quan bác ái Công giáo của giáo phận San Jose ở California và từ năm 1983 đến năm 2005, sơ là giám đốc hoạt động cứu trợ của Cơ quan này. Trong thời gian làm việc tại Cơ quan bác ái Công giáo, sơ Marilyn đã tham dự một hội nghị và nghe các Giám mục Nam Sudan miêu tả tình cảnh của một triệu người dân phải tản cư vì cuộc nội chiến tại một miền, nơi không có trường học, bệnh viện hay trạm xá nào. Sau buổi hội thảo, Đức cha Paride Taban, hiện nay là Giám mục hưu trí của Torit, Nam Sudan, đã mời sơ Marilyn thăm Nam Sudan và để sơ tận mắt chứng kiến thảm trạng nơi đó.

Gần đây nghe nói có những Dòng tu được lập cho người đã kết hôn. Đó là tin thực hay tin bịa?

Trước khi trả lời câu hỏi về tính cách xác thực của tin đồn Dòng tu lập cho người đã kết bạn, thiết tưởng nên nhớ lại câu ví ở Việt Nam: “thứ nhất là tu tại gia, thứ nhì tu chợ, thứ ba tu chùa”. Nếu tôi không lầm thì câu ví đó muốn nói rằng tu ở gia đình còn khó hơn là tu ở chùa. Hậu nhiên, nếu muốn lập công đức thì tu ở nhà đủ rồi, cần gì phải tính chuyện vào chùa mới tu được. Lắm khi nghĩ tới cảnh đêm đêm nghe bọn tí nhau khóc oe oe, tôi cũng thấy rằng quả là tu ở nhà khó hơn tu ở chùa thật! Tuy nhiên, xin tạm gác chuyện công phúc ra một bên, để bàn về chuyện người có gia đình mà xin đi tu. Vấn đề cần được xét dưới nhiều khía cạnh.

Do lòng thành kính và yêu mến, con cái của Đức Maria qua các thời đại đã tặng cho Mẹ rất nhiều danh hiệu như chúng ta thấy liệt kê trong Kinh Cầu Đức Bà. Mỗi danh hiệu mô tả một nhân đức của Mẹ như “Đồng trinh trên hết các kẻ đồng trinh”; hay một tước hiệu như “Mẹ Chúa Trời”; hoặc nói lên lòng yêu thương của người mẹ như “Yên ủi kẻ âu lo”.

Ngoài ra Đức Maria còn có nhiều danh hiệu khác, được gọi theo tên của nơi Mẹ hiện ra. Nổi tiếng nhất chúng ta có Đức Mẹ Lộ Đức ở Pháp, Đức Mẹ Fatima ở Bồ, Đức Mẹ Guadalupe ở Mễ, Đức Mẹ Medjugorje ở Bosnia, và.. . Đức Mẹ La Vang của Việt Nam v v.

Ở mỗi nơi hiện ra dù được Vatican công nhận hay không, thường thường Đức Maria gởi cho con cái một sứ điệp tinh thần như xác nhận tính không mắc tội tổ tông của Mẹ ở Lộ Đức, sứ điệp về chuỗi mân côi và sám hối ở Fatima, sứ điệp cầu nguyện, ăn chay và sám hối ở Medjurgoje v. v. Nhưng ở La Vang thì khác. Đức Maria tới La Vang không mang theo một sứ điệp nào. Mẹ chỉ mang tình thương.

Cha Don Carlo Carlevaris là một trong những linh mục đầu tiên và năng động nhất trong số những linh mục thợ của Giáo hội Ý, người có nhiều ảnh hưởng trên xã hội. Ngày nay tên của cha gợi lên những giai đoạn với dấu ấn trong ký ức của Giáo hội Torino về lịch sử mối quan hệ công đoàn ở Torino.

Don Carlo sinh ngày 12 tháng 4 năm 1926 tại Cardé, giáo phận Saluzzo. Được đào tạo tại chủng viện "Tommasini". Vào ngày 29 tháng 6 năm 1950 trở thành linh mục thuộc giáo phận Torino.

Đây là giai đoạn trong xã hội có nhiều xáo trộn do việc người nhập cư đến thành phố, vấn đề đời sống của những công nhân làm việc trong các nhà máy thật khó khăn. Cha Don Carlo trong sứ vụ là cha phó nhận thấy tình hình người dân ở đây nhất là đời sống cơ cực của giới công nhân cha không đành lòng. Cha quan sát và nhận ra rằng mối quan hệ giữa các linh mục và công nhân không thể bị giới hạn trong "sự trợ giúp tinh thần" nơi nhà máy mà phải trở thành sự chia sẻ toàn diện cuộc sống và các vấn đề trong thế giới lao động.

Chính vì thế với kinh nghiệm về hoạt động mục vụ cho giới lao động mà cha đã hấp thụ được trước đó ở Pháp của các linh mục thợ được gọi là "Các cha tuyên úy cho giới công nhân", cha quyết định trở thành linh mục thợ trong nhà máy, quyết định chia sẻ hoàn toàn điều kiện làm việc của giới lao động. Trong suốt thời gian thi hành sứ vụ cha luôn kết hợp giữa vấn đề điều kiện làm việc của giới công nhân trong một xã hội thay đổi nhanh chóng và tầm nhìn về chiều hướng mục vụ công việc cha đang thi hành. Do đó cha dấn thân trực tiếp trong công đoàn.

Giáo phận Roma đã công bố sắc lệnh loan báo mở án phong chân phước cho chị Chiara Corbella Petrillo, một phụ nữ trẻ phi thường qua đời năm 2012, sau khi hoãn điều trị ung thư cho đến sau khi sinh con.

Vị Tôi tớ Chúa Chiara Corbella sinh năm 1984 tại Roma, trong một gia đình Kitô giáo. Từ khi còn nhỏ, Chiara đã được cha mẹ dạy dỗ sống đức tin. Khi lên 5 tuổi, cô bé đã tham gia vào cộng đoàn Canh tân trong Thánh linh. Chiara đã bắt đầu hành trình đức tin như thế và ngày càng lớn lên trong đức tin. Cô được dạy cầu nguyện với Chúa Giêsu cách đơn giản như trò chuyện với người bạn. Chiara cũng học cách chia sẻ niềm tin với các bạn bè cùng trang lứa.

Năm 18 tuổi, trong một cuộc hành hương, Chiara đã gặp và quen với Enrico và sau đó vài tháng họ đính hôn với nhau. Sau nhiều khó khăn thử thách, Chiara kết hôn với Enrico Petrillo ngày 21/09/2008. Chiara đã trải qua những khó khăn trong đời sống gia đình khi 2 đứa con đầu lòng qua đời không lâu sau khi chào đời.

Trong lần thứ 3 mang thai, Chiara bị ung thư. Bất kỳ điều trị nào cũng có hậu quả chết người đối với thai nhi. Chiara đã quyết định hoãn điều trị để cho đứa con chị đang mang thai được chào đời khỏe mạnh. Chỉ sau khi con ra đời, chị mới bắt đầu tiếp nhận điều trị bệnh, nhưng đã quá trễ! Chị qua đời ngày 13/06/2012, khi mới 28 tuổi. Sự hy sinh của chị đã khiến cho nước Ý cũng như thế giới xúc động.

Mỗi ơn gọi là một câu chuyện khác nhau, nhưng ơn gọi của sơ Rita Clare Yoches lại khá đặc biệt. Trước khi vào dòng, sơ Rita Clare là một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp và đã 4 lần vô địch quốc gia. Tuy thế, đó là câu chuyện của bóng đá Mỹ. Ngày nay, thứ bóng đá duy nhất mà sơ Rita chơi đó là trò chơi chạm hai tay hàng năm mà sơ tổ chức với 38 nữ tu sơ cùng chung sống tại thành phố Toronto, bang Ohio, Hoa kỳ. Ngày 30 tháng 6 vừa qua (2018), sơ được tuyên khấn trọn đời trong dòng nữ Phan sinh Đức Mẹ sầu bi

Dù sinh ra trong một gia đình Công giáo và cũng theo học tại các trường Công giáo, cô gái Yoches không bao giờ nghĩ đến việc trở thành một nữ tu. Gia đình của cô tham dự Thánh lễ mỗi Chúa nhật, nhưng đó là chuyện đời sống đức tin. Có tài về thể thao, Yoches được nhận học bổng toàn phần về bóng rổ tại trường đại học Mercy ở Detroit, nơi cô chơi bóng 4 năm.

Sau khi tốt nghiệp đại học, Yoches bắt đầu sự nghiệp bóng đá vào năm 2003, sau một buổi thử việc thành công với đội Detroit Demolition, một đội bóng nữ chuyên nghiệp khi đó, hiện nay không còn nữa. Cô rời đội vào năm 2006, và vào tháng 3 năm 2007, cô gái mà trước đây tự mô tả mình là cô gái của các buổi party, đã cảm nghiệm được tiếng gọi bước vào đời sống tu trì. Yoches đã kết thúc mối quan hệ với bạn trai của mình, và gia nhập dòng Phan sinh ngay sau đó.

Bombouaka - Ngày 7 tháng 7, Trung tâm "Thánh Luigi Orione" ở Bombouaka, Togo, tổ chức mừng kỷ niệm 50 hoạt động. Đây là một trung tâm có uy tín, trong những năm gần đây đã trở thành một điểm tham chiếu cho toàn bộ miền bắc đất nước. Trung tâm được thành lập vào năm 1968 tại Giáo phận Dapaong, cung cấp các dịch vụ: tham vấn chuyên môn trong nhiều lĩnh vực, dịch vụ phục hồi chức năng, dịch vụ tâm lý và trị liệu ngôn ngữ, phòng mổ, phân tích và phòng X quang. Ngoài ra, còn có nơi dành cho khoảng năm mươi trẻ khuyết tật, cho người bệnh, hai xưởng  mộc và hàn cho người khuyết tật.

Theo thông tin được gửi đến Hãng tin Fides, hai linh mục và một thực tập sinh phục vụ trong cơ sở này. Đây là cơ sở mà vào năm 1987 đã được giao cho các tu sĩ Orione. Tại Bombouaka, cũng có một cộng đoàn các sơ dòng Tiểu muội truyền giáo bác ái.  Các tu sĩ của Don Orione cộng tác với nhau trong cùng một hoạt động.

Cha Alain Kini, giám đốc trung tâm giải thích với Fides: "Điều gì đã phát triển trong nửa thế kỷ ở Bombouaka? có thể được gọi là “làng bác ái”, vì nó chắc chắn là một trong những hoạt động phát triển nhất mà chúng tôi quản lý ở châu Phi, và ở Togo nó được coi là một trung tâm xuất sắc, ban đầu nó được khai sinh như một nhà trọ để đón tiếp trẻ em có vấn đề về vận động và cho phép các em theo học trường địa phương nơi mà các em không thể thực hiện ở trong làng của các em”. Cha Kini nói thêm: “Khi thấy sự cần thiết phải mở cửa không chỉ cho các trẻ bại liệt, mà cho tất cả trẻ em khuyết tật, do đó, Trung tâm thánh Luigi Orione, đã nhân lên trong những năm gần đây hiệu suất của nó, trở thành một cơ sở tham khảo cho toàn bộ dân cư của miền bắc Togo".

Johannes de Habsburg-Lorraine, cháu trai của cặp vợ chồng hoàng gia cuối cùng của Áo, được phong chức linh mục vào ngày 16 tháng 6 năm 2018 tại Verolliez, trong Cộng đoàn Fraternité Eucharistein. Hành trình không bình thường của một "đứa trẻ của thế giới vĩ đại" cuối cùng đã tìm thấy Chúa Giêsu ở nơi "những người bé nhỏ".

Johannes sinh năm 1981, trong một gia đình nổi tiếng nhất ở châu Âu, có truyền thống Công Giáo lâu đời. Ông bà của Johannes là cặp vợ chồng hoàng gia cuối cùng của Áo. Thụy Sĩ là quốc gia lưu vong đầu tiên của họ, sau sự sụp đổ của chế độ quân chủ Áo-Hung năm 1918.

Đi khắp các nơi trên thế giới, sau đó gia đình của Johannes trở về Helvetia. Gia đình hoàng gia này có đời sống thực hành đạo nền tảng, tham dự thánh lễ mỗi ngày trong tuần. Nhưng đối với Johannes, khuôn mặt của Chúa Giêsu chưa thực sự có điểm nhấn trong tâm hồn cậu. Johannes thừa nhận: "Tôi ngoan đạo, tôi tham dựThánh lễ và cầu nguyện, nhưng không thực sự biết rằng Đức Kitô đang sống động, rằng Ngài đã nhập thể và thực sự hiện diện với chúng ta”. Trong giai đoạn này, Johannes có những quan tâm khác hơn là tôn giáo. Chàng thanh niên đặt mục tiêu tạo ra sự nghiệp trong thế giới tài chính. Sau khi học tại Romont và sau đó tại trường cao đẳng Sait-Michel ở Fribourg, Johannes bắt đầu học kinh tế. Chỉ mới 23 tuổi, chàng trai gia nhập một ngân hàng Paris chuyên về sáp nhập và mua lại. Uy tín, tiền bạc, có tầm nhìn xa, Johannes đạt được những gì mình mãi mê tìm kiếm.

Dakar - Một sáng kiến tín dụng nhỏ cho phụ nữ đang tạo nên một cộng đồng tự trị. Nhờ các khoản vay nhỏ, giáo xứ Palmarin đang trở thành một mô hình hợp tác cho Senegal.

Tất cả bắt đầu từ 15 năm trước với một dự án được Iscos (một tổ chức phi chính phủ thuộc nghiệp đoàn Ý ) đề xướng. Các nhà lãnh đạo của dự án sau khi tiếp xúc với giáo xứ Palmarin,  gồm năm ngôi làng, biết được rằng người dân sống bằng nghề đánh cá; họ quyết định hỗ trợ ngư dân và các người vợ. Các đồ vật được trao tặng bao gồm: thuyền, động cơ, lưới, vật liệu khác nhau. Các trung tâm sấy cá được thiết lập. Các phụ nữ được giúp cải thiện việc thu hoạch muối.

Dario Roncon, giám đốc dự án Iscos giải thích: "Theo thời gian,  các trợ giúp này đã được theo sau những cơ cấu  khác. Chúng tôi đã tạo một cửa hàng lớn để lưu giữ và bán các sản phẩm thủy sản và nông sản. Chúng tôi đã thiết lập hai nhà máy để xay bắp. Chúng tôi cũng đã xây dựng một trường mẫu giáo, hiện nay có 150 trẻ em Công giáo và Hồi giáo theo học, và một trung tâm được sử dụng cho thương mại và các ngày lễ".

Cookies make it easier for us to provide you with our services. With the usage of our services you permit us to use cookies.
Ok