Offcanvas Section

You can publish whatever you want in the Offcanvas Section. It can be any module or particle.

By default, the available module positions are offcanvas-a and offcanvas-b but you can add as many module positions as you want from the Layout Manager.

You can also add the hidden-phone module class suffix to your modules so they do not appear in the Offcanvas Section when the site is loaded on a mobile device.

Tại Jakarta một cuộc hội thảo được tổ chức về việc thực hiện các tiêu chuẩn hoạt động tại các trung tâm tiếp nhận. Có 35 nữ tu đã tham gia, cùng một số linh mục và các chuyên gia. Sơ Kristina Fransiska: "Chỉ thiện chí thôi thì chưa đủ để thực hiện sứ vụ nhân đạo này".

Từ nhiều năm qua, Ủy ban Công lý, hòa bình và chăm sóc mục vụ cho người di cư (Kkp-Pmp) thuộc Hội đồng Giám mục Indonesia, phối hợp các cơ quan nhân đạo và các tổ chức của Giáo hội đáp lại lời mời gọi của Giáo hội đối với hiện tượng như di cư và buôn người. Đồng thời Ủy ban còn dấn thân trong những sáng kiến khác nhau để nâng cao nhận thức giữa các tổ chức tôn giáo. Vào tuần trước ở Đông Jakarta, một cuộc hội thảo đã diễn ra trong ba ngày. Sự kiện do Kkp-Pmp tổ chức cùng với sự cộng tác của Ủy ban chống buôn bán phụ nữ và Hiệp hội tôn giáo Indonesia.

Cha Eko Aldianto, thư ký điều hành của Kkp-Pmp, nói với Hãng tin Asia News rằng ưu tiên của Kkp-Pmp là "Khuyến khích Giáo hội Công giáo tái khởi động một chiến dịch quốc gia chấm dứt chế độ nô lệ hiện đại. Một điều cần thiết khác là phải có các họat động đào tạo nghề cho người di cư, trước khi họ ra đi tìm may mắn ở các quốc gia khác". Cha cũng cho biết Kkp-Pmp còn thực hiện các hoạt động thúc đẩy "những cử chỉ thân thiện" đối với người nhập cư ở một số nơi khác.

Hội thảo ở Đông Jakarta có sự tham gia của 35 nữ tu đến từ các cộng đoàn khác nhau, cùng một số linh mục và giảng viên giàu kinh nghiệm. Chủ đề chính của hội thảo là việc thực hiện các tiêu chuẩn hoạt động trong các trung tâm tiếp nhận. Chính trong các cơ cấu này, từ lâu Hiệp hội tôn giáo Indonesia đã phục vụ giúp đỡ các nạn nhân của nạn buôn người và bạo lực gia đình. Sơ Kristina Fransiska, một người trong số các nữ tu tham dự nói: "Trong ba ngày làm việc, chúng tôi đã được các đối tác của chúng tôi như Tổ chức Di cư Quốc tế cho biết về các yêu cầu tối thiểu để làm cho các trung tâm trở thành 'nơi an toàn' cho những người đã chịu đựng những đau khổ này. Nữ tu kết luận:"Chỉ thiện chí thôi thì chưa đủ để thực hiện sứ mệnh nhân đạo này".

Ngọc Yến - Vatican

Trên con đường Đamát là một chương trình truyền hình Ý, nội dung tập trung về văn hóa và tôn giáo, đặc biệt chú trọng đến chủ đề Công giáo. Những câu chuyện được kể lại với lời chứng là các giá trị tích cực của tình liên đới truyền thống Kitô được sống một cách cụ thể như một nguồn hy vọng.

Ánh mắt trìu mến của cha Matteo; các chàng trai Congo háo hức học tiếng Ý; lòng nhiệt tình của sơ Clelia; một thiếu nữ, người đã từng nghiện matúy đang ở phòng thu; sự khôn ngoan của cha Maurizio Botta. Tất cả những khuôn mặt này, cùng với lời nói và câu chuyện của họ "được truyền tải" qua sự dẫn dắt của Eva Crosetta, người dẫn chương trình Trên con đường Đamát.

Trên con đường Đamát là một chương trình truyền hình Ý, nội dung tập trung về văn hóa và tôn giáo, đặc biệt chú trọng đến chủ đề Công giáo. Những câu chuyện được kể lại với lời chứng là các giá trị tích cực của tình liên đới truyền thống Kitô được sống một cách cụ thể như một nguồn hy vọng.

Đối với Eva Crosetta, nói "tôi" trước hết là nói "chúng ta": một người bằng xương thịt, đôi khi là người đang đau khổ, nhưng những người này qua gặp gỡ, đã thay đổi cuộc sống của cô.

Dưới sự dẫn dắt chương trình của Eva, mỗi tập Trên con đường Đamát xoay quanh một câu hỏi mang tính hiện hữu, thần học: Chúa từ đâu đến? Làm thế nào bạn có thể tha thứ? Tuy nhiên, để trả lời, họ không phải là chuyên gia hay nhà thần học, mà là những người bình thường kể về kinh nghiệm của chính họ.

Ý tưởng nảy sinh Trên con đường Đamát

Eva cho biết: "Trên các kênh truyền hình tràn ngập các chuyên gia, trong khi tôi muốn đưa con người trở lại trung tâm. Mặt khác, chỉ có sự gần gũi này chúng ta mới có thể nhận ra chính mình, cho phép bạn nói chuyện với những người cảm thấy xa Giáo hội. Chẳng hạn, trong tập dành riêng cho chủ đề Chúa ở đâu? chúng tôi đã có một khách mời là một thiếu nữ với một quá khứ đau thương vì nghiện ma túy. Theo đề nghị của cộng tác viên, tôi đã đến gặp cô ấy một tuần trước buổi phát sóng, tại cộng đồng đã tiếp nhận cô ấy, ở tỉnh Frosinone. Chúng tôi đã ăn trưa với cô ấy cùng với các chàng trai khác. Cha Matteo Tagliaferri, người sáng lập Cộng đồng đối thoại, người đang phục vụ họ giải thích: “Chăm sóc tâm hồn là làm cho người khác cảm thấy thực sự được yêu thương, hai điều là một”. Thật vậy, tại phòng thu, thiếu nữ này nói rằng, ngay khi cô liều mình chết, cô đã tìm thấy tình yêu của Chúa nơi những người đón tiếp cô".

Sơ Martha Park Byongsuk 69 tuổi, là một nữ tu người Hàn quốc, thuộc dòng thánh Phaolô thành Chartres, thường được người dân Nepal gọi cách thân tình là sơ Martha. Sơ đến khu ổ chuột Bus-Park ở Pokhara, nước Nepal, từ năm 2009, và sơ đã dấn thân thay đổi bộ mặt của nơi này.

Người nữ tu với chiếc túi y tế

Sơ Martha mặc bộ áo dòng màu xám, đầu đội chiếc nón rộng vành để tránh hơi nóng của ánh mặt trời chói chang. Sơ đeo lủng lẳng trên lưng chiếc túi đựng ống nghe và máy đo huyết áp. Khi sơ đi dọc theo những con đường chật hẹp của khu ổ chuột, những người dân địa phương già trẻ đều chắp tay của họ và kính trọng chào sơ với lời chúc "Namaste" bằng tiếng Nepal. Khi sơ đi qua những con đường bùn đất lầy lội, một phụ nữ cao niên tiến đến và xin sơ đo huyết áp cho bà, một số người khác vây quanh sơ và kiên nhẫn chờ đợi sơ.

Sơ Martha đã thay đổi đáng kể bộ mặt của khu ổ chuột

Manu Nepali, một cư dân tại khu ổ chuột, cũng là giáo viên đầu tiên sơ Martha tuyển lựa để dạy học cho các trẻ em và đã cộng tác với các sơ được 8 năm, hiện đang theo học cử nhân về công tác xã hội, kể rằng sơ Martha đã thay đổi đáng kể bộ mặt của khu ổ chuột kể từ ngày đầu tiên sơ đặt chân đến nơi này. Trước khi sơ đến nơi này, người dân sống trong khu ổ chuột không có diện nước, trẻ em không được đến trường học và người dân không có điều kiện để được chăm sóc y tế sức khỏe; một số người không có nhà cửa. Nhưng với sự giúp đỡ của sơ Martha, tình hình đã thay đổi đáng kể. Hiện nay các trẻ em có thực phẩm dinh dưỡng và được điều trị bệnh tật, cũng như được đi học. Những em nhà nghèo được nhận học bổng để tiếp tục việc học.

Trong buổi tiếp kiến chung sáng thứ tư 27.03.2019, sau khi ban phép lành cho các tín hữu, ĐTC đã trao tặng huân chương Tòa Thánh cho sơ Maria Concetta Esu, như dấu chỉ biết ơn và cám ơn sơ đã dành 60 năm phục vụ tại châu Phi trong việc giúp các cháu bé chào đời.

Sơ Maria Concetta Esu thuộc dòng các Nữ tử thánh Giuse di Genoni. Là y tá chuyên về bệnh nhiệt đới và hộ sinh, sơ đã truyền giáo gần 60 năm tại Phi châu; và trong vai trò một nữ hộ sinh, sơ đã giúp cho khoảng 3000 em bé chào đời. Trong chuyến viếng thăm Cộng hòa Trung Phi, ĐTC đã gặp sơ Maria ở Bangui và sơ đã kể với ngài điều này

Các nhà truyền giáo đốt cháy đời mình để gieo vãi Lời Chúa

ĐTC nói rằng nhân dịp sơ Maria về Roma dự buổi tiếp kiến chung, ngài muốn thực hiện một cử chỉ biết ơn và cám ơn chứng tá của sơ. ĐTC cũng nói rằng qua việc cám ơn sơ Maria, ngài cũng muốn bày tỏ lòng biết ơn tất cả các thừa sai nam nữ, các linh mục, tu sĩ và giáo dân, những người gieo vãi hạt giống của Nước Chúa trên mọi miền thế giới.

ĐTC nói: “Anh chị em thừa sai quý mến, công việc của anh chị em thật vĩ đại. Anh chị em “đốt cháy” đời mình khi gieo vãi Lời Chúa bằng chứng tá của mình… Và anh chị em không loan tin trên thế giới. Anh chị em không được loan tin trên các tờ báo. ĐHY Hummes, thường đến thăm các thành phố và làng mạc vùng Amazzonia. Ngài kể với tôi rằng mỗi khi đến đó, ngài đi viếng các nghĩa địa và mồ mả của các nhà truyền giáo; nhiều vị qua đời khi còn trẻ vì bệnh tật. Và ngài nói rằng tất cả các vị xứng đáng được tuyên thánh, bởi vì họ đã thiêu đốt đời mình trong phục vụ ”.

Nếu Thiên Chúa là Cha của chúng ta, làm sao chúng ta có thể hiện diện với Người mà chúng ta lại không nắm tay nhau? Và nếu lương thực mà Người ban cho chúng ta, chúng ta lại cướp của nhau, thì làm sao chúng ta có thể nói chúng ta là con cái của Người?

Sáng thứ tư 27.03, trong buổi tiếp kiến chung tại quảng trường thánh Phêrô, ĐTC Phanxicô đã giải thích về lời cầu xin đầu tiên trong phần thứ hai của Kinh Lạy Cha, là phần trình bày với Thiên Chúa những nhu cầu của chúng ta: “Xin cho chúng con lương thực hàng ngày!”. ĐTC nhắc rằng lời cầu xin này xuất phát từ thực tế là không ai có thể tự thõa mãn, chu cấp cho mình mọi điều. Mỗi ngày chúng ta cần được nuôi dưỡng. Do đó cơm bánh là lương thực được Chúa quan phòng ban cho chúng ta.

ĐTC cũng nhắc rằng cơm bánh được ban cho tất cả mọi người, do đó nó phải được chia sẻ chứ không phải để sở hữu. ĐTC mời gọi các tín hữu hãy đọc lời cầu nguyện này trong sự liên kết với tất cả mọi người như con của cùng một Cha trên trời, nhất là với những người nghèo khổ thiếu thốn, để biết chia sẻ cho nhau. Tình yêu Thiên Chúa và tình yêu Kitô giáo không thể chấp nhận sự ích kỷ.

Đọc thêm

Tại một vùng ngoại ô Giáo phận Aversa, Italia; trong 5 năm qua, cha Carmine Schiavone, Giám đốc Caritas cùng với một nhóm tình nguyện viên dấn thân trong việc tìm giúp, giải cứu các nạn nhân của nạn buôn người.

Cha Carmine cho biết họ là các phụ nữ bị bắt làm nô lệ, bị tống tiền, buộc phải bán mình và phẩm giá trên các con đường: đây là một thảm kịch của Nigenia. Cha chia sẻ: sau khi cảm nhận được nỗi đau qua một số câu chuyện của họ thì đối với từ “gái mại dâm” rất khó sử dụng trong những trường hợp này. Thực tế, họ là những người không muốn kết thúc cuộc đời mình trên những con đường và không muốn sinh sống nơi đó. Khi tiếp xúc, họ nói chuyện không được tự nhiên, không ngước mặt lên, mắc cỡ; bởi vì họ hiểu rõ ý nghĩa thánh thiêng của cơ thể mà họ đang đau khổ, không thể bảo vệ nó. Họ được các tổ chức buôn người mang danh cung cấp lao động chân chính, nhưng sau đó ném họ trên vỉa hè để phải trả một món nợ sẽ không bao giờ thanh toán được.

Ở đây tại Aversa, nỗi thương đau của tệ nạn mại dâm đang hòa quyện vào nhau với một bị kịch và tội phạm khác: buôn bán nội tạng, chủ đề của cuộc điều tra của FBI, người đang giám sát bờ biển Domitius.

ĐTC ban hành Tự Sắc qui định rằng một tu sĩ vắng mặt bất hợp pháp khỏi nhà dòng ít là 12 tháng, đương nhiên sẽ bị trục xuất.
 

G. Trần Đức Anh OP – Vatican

Trình bày lý do

 Trong Tự Sắc ”Communis vita” (Đời sống chung), ban hành hôm 26-3-2019, ĐTC nhắc lại rằng giáo luật buộc Bề trên phải tìm kiếm tu sĩ vắng nhà bất hợp pháp, để giúp đương sự trở về và bền đỗ trong ơn gọi (Xc Can 665,2). Nhưng nhiều khi Bề trên không thể tìm được tu sĩ vắng mặt ấy. Theo giáo luật, ít là sau 6 tháng đương sự vắng mặt bất hợp pháp như vậy (Xc Can 696), Bề trên dòng có thể khởi sự tiến trình trục xuất đương sự ra khỏi dòng, theo thủ tục đã qui định (Xc Cam 697). Tuy nhiên khi không biết tu sĩ ấy ở đâu thì thật là khó xác định chắc chắn về pháp luật tình trạng sự kiện.

Quyết định của ĐTC

 ”Vì thế, giữ nguyên những gì luật đã qui định về việc trục xuất sau 6 tháng vắng mặt bất hợp pháp, với mục đích giúp các dòng tuân giữ kỷ luật cần thiết và có thể xúc tiến việc trục xuất tu sĩ vắng mặt bất hợp pháp, nhất là trong trường hợp không thể tìm biết đương sự ở đâu, tôi quyết định liệt kê thêm sự vắng mặt bất hợp pháp kéo dài ít là 12 tháng vào số những lý do tức khắc trục xuất khỏi dòng được nói đến cho đến nay trong khoản giáo luật số 694 triệt 1. Việc trục xuất này tiến hành theo cùng thủ tục được nói đến trong triệt 2 của khoản giáo luật này.

Hơn 300 ngàn người đã tham gia cuộc tuần hành tại thủ đô Buenos Aires của Argentina để ủng hộ sự sống và yêu cầu tôn trọng quyền sống căn bản này của con người, từ khi bắt đầu được thụ thai.

Ngày 23.03 vừa qua, các cuộc tuần hành đã diễn ra tại khoảng 60 thành phố trên toàn Argentina, với sự tham dự của các tín hữu Công giáo, Tin lành, các gia đình và rất nhiều người trẻ.

Vào ngày lễ Thiên Thần truyền tin cho Đức Mẹ, 25.03, ĐHY Mario Aurelio Poli, TGM giáo phận Buenos Aires, cũng đã chủ sự Thánh lễ và hướng dẫn buổi đọc “Kinh Mân Côi vì sự sống” tại nhà thờ chính tòa thủ đô. Tất cả các cộng đoàn giáo xứ, dòng tu và giáo dân đã được mời tham dự Thánh lễ và buổi đọc Kinh Mân Côi theo ý chỉ “Đón nhận sự sống và bảo vệ nó như món quà thánh thiêng”.

Ngày 25.03 - “Ngày trẻ em sắp được sinh ra”

Tại Argentina, từ năm 1999, ngày 25.03, lễ Thiên Thần truyền tin cho Đức Mẹ, là “Ngày trẻ em sắp chào đời”. Năm 1999, ngày này được cử hành lần đầu tiên theo sáng kiến của tổng thống lúc bấy giờ, ông Carlos Menem, và được HĐGM Argentina ủng hộ. Quyế định thể chế được ký vào ngày 08.12.1998 có trích dẫn tuyên ngôn Toàn cầu về Nhân quyền và Tuyên ngôn về Quyền Trẻ em, nhấn mạnh rằng “theo hiến pháp và theo luật dân sự của chúng ta, sự sống bắt đầu từ khi thụ thai”.

Trong tuyên ngôn có tựa đề “Thánh Giuse, Đấng bảo vệ sự sống”, được công bố vào ngày lễ thánh Giuse 19.03 vừa qua, Ủy ban Giám mục về sự sống, giáo dân và gia đình của HĐGM Argentin đã trình bày gương mẫu của thánh nhân như “người chồng, người cha và bảo vệ sự sống đích thực”. HĐGM đã mời gọi các tín hữu tham gia vào các sáng kiến như tuần hành vì sự sống, đọc Kinh Mân Côi, cũng như các cử hành khác.

El Salvador là quốc gia đầu tiên cử hành “Ngày vì sự sống” theo thể chế vào ngày 25.03.1993; Argentin và Guatemala là hai quốc gia cùng bắt đầu cử hành ngày này vào ngày 25.03.1999.

Ngày vì sự sống cũng được Giáo hội cử hành hoặc được các chính quyền dân sự nhìn nhận chính thức tại một số quốc gia khác tại Mỹ châu Latinh như Chilê, Costa Rica, Nicaragua, Cộng hòa Dominicana, Perù và Mêhicô. Tại Venezuela, Uruguay và Panamá, các nhóm ủng hộ sự sống đang thu thập chữ ký để yêu cầu chính quyền nhìn nhận ngày này.

Tweet của ĐTC nhân “Ngày trẻ em sắp được sinh ra”

Nhân “Ngày trẻ em sắp được sinh ra”, ĐTC Phanxicô cũng đăng một tweet trên tài khoản @pontifex. Ngài viết: “Mọi sự sống đều xứng đáng được chào đón bởi vì mỗi con người đều xứng đáng với máu của chính Chúa Kitô. Chúng ta không thể coi rẻ những gì Thiên Chúa hết lòng yêu thương!” Trong những năm qua, ĐTC đã lên tiếng mạnh mẽ để bảo vệ quyền sống của các trẻ em sắp chào đời. 

Hồng Thủy - Vatican

«Đừng lo lắng, hãy tin tôi. Đó sẽ là một trải nghiệm sẽ thay đổi cuộc sống của bạn». Với những lời này, Giulia đã thuyết phục được Roberto đi truyền giáo cùng cô một tháng ở Guinea Bissau, vào tháng 12 năm 2016.

«Đừng lo lắng, hãy tin tôi. Đó sẽ là một trải nghiệm sẽ thay đổi cuộc sống của bạn». Với những lời này, Giulia đã thuyết phục được Roberto đi truyền giáo cùng cô một tháng ở Guinea Bissau, vào tháng 12 năm 2016.

Nơi bạn cảm nghiệm được sự hiện diện của Chúa

Giulia là một y tá phòng mổ, cô muốn làm một cái gì đó cụ thể, và so sánh các hoạt động sẽ làm trong một bệnh viện ở một nước nghèo với công việc của ở Ý. Năm trước cô đã trải nghiệm ở Mexico, với phong trào Tuổi trẻ và Sứ vụ của PIME. Vào năm 2015, Giulia đã dành một tháng tình nguyện của mình tại Bor Clinic, bệnh viện nhi đồng Bissau, được cha Ermanno Battisti xây dựng. Khi ở Guinea, Giulia nhận ra rằng cô không nhớ ai ở Ý, ngoại trừ Roberto. Giulia có một cuốn nhật ký dành cho Roberto và mỗi ngày đều gửi cho anh ta những bức ảnh và tin nhắn. Khi trở về, cô tự hỏi liệu Roberto có phải là người đàn ông của đời cô không, nhưng đồng thời, nghĩ về tương lai, cô cảm thấy muốn tiếp tục sống kinh nghiệm truyền giáo, thậm chí là sau khi đã kết hôn. Vì vậy, Giulua hiểu rằng mình phải đưa Roberto đến châu Phi.

Tuy nhiên, dự án của Giulia gặp phải những khó khăn đầu tiên: Roberto xa lạ với những gì cô đang sống. Cô lớn lên trong một giáo xứ nơi một vài nhà truyền giáo PIME đã đến, và cô đã biết về việc truyền giáo từ khi còn nhỏ. Trong khi Roberto đến từ một thế giới hơi khác với cô, chỉ làm việc. Giulia ao ước đụng chạm đến sự nghèo khổ và đồng thời sự giàu sang của những người cô gặp ở Guinea Bissau. Cũng ở Mexico, cô đã trải nghiệm một điều tương tự: mọi người không có gì, bạn nói một ngôn ngữ khác, nhưng điều đó thật dễ hiểu ... bởi vì bạn nhận ra rằng Thiên Chúa chỉ có một và Người thương yêu mỗi chúng ta, bạn cảm thấy được bảo vệ và gìn giữ trong một vùng đất không là của bạn và bạn không sợ bất cứ điều gì. Giulia đã muốn Roberto cảm nhận điều cô cảm thấy. Vì vậy, cô trở lại Ý, cô đề nghị anh cùng lên đường với cô để có trải nghiệm truyền giáo.

Có phải cuộc sống chỉ được hình thành từ công việc?

Còn Roberto, khi gặp Giulia, anh đã mang trong tâm trí thật nhiều câu hỏi. Anh có mọi thứ mà một người có thể ao ước: một công việc ổn định và mọi nhu cầu vật chất đều được thỏa mãn. Nhưng lòng anh không vui. Anh bắt đầu tự hỏi có phải cuộc sống chỉ được tạo ra từ công việc: thức dậy vào buổi sáng và về nhà mệt nhoài vào buổi tối và sau đó lại bắt đầu vào ngày hôm sau. Hoặc nếu có một điều gì đó nhiều hơn. Anh đã đặt mình vào một khoảnh khắc lắng nghe, và rồi anh gặp Giulia trong một vũ trường ở Milan. Giulia, trong năm năm ở trường đại học, chưa bao giờ đến đó: cô học, làm việc và trở về nhà vào cuối tuần. Đối với Roberto, đó là một cuộc gặp gỡ khác với những người khác: anh thấy trong mắt Giulia ánh sáng và niềm vui mà hầu như mọi người đều đã đánh mất. Cô ấy vừa trở về từ Mexico và điều làm anh ấn tượng chính là niềm vui và sự tươi mới, mong muốn được chia sẻ điều gì đó hơn nữa.

Ánh sáng Chúa ban

Khi Roberto hiểu Giulia hơn, anh nhận ra rằng ánh sáng đó là do Chúa ban cho cô và cô đã có thể để cho nó phản chiếu qua cô. Và khi Giulia trở về từ Guinea Bissau, Roberto thấy nó trong mắt cô ấy. Trước lời đề nghị cùng nhau trải nghiệm truyền giáo của Giulia, ngàn nỗi sợ hãi bắt đầu xuất hiện trong Roberto. Giulia là một y tá, nhưng còn anh là một kiến trúc sư thì có thể làm gì? Cuối cùng, anh đã bị thuyết phục hơn bởi những lời nói của cô. Và vì vậy, với hàng ngàn nỗi sợ hãi, Roberto đã bất chấp mạng sống của mình, con người của mình và nói với Giulia: "Tôi tin tưởng bạn, tôi đi theo bạn". Roberto và Giulia cùng nhau bay đến Guinea Bissau, vào cuối năm 2016: họ ở lại mười ngày trong phòng khám Bor và sau đó di chuyển đến Bigene, ở phía bắc, sát biên giới với Sénégal, nơi Cha Marco Camilletti, linh mục “Hồng ân đức tin” của giáo phận Foggia đang hoạt động. 

Cơ sở truyền giáo Bigene

Cơ sở truyền giáo Bigene cách thủ đô ba giờ rưỡi, ở một vùng nông thôn rất nghèo, không có điện, không có hệ thống nước thải và những ngôi nhà với mái tranh, hoặc mái tôn của những người may mắn nhất. Lúc đầu, Roberto tự nhủ: “Đi đến một đất nước nghèo, được thôi, nhưng ở vùng nghèo nhất của một nước nghèo ... có lẽ chúng ta đang phóng đại!”Trong thực tế, sau đó họ chỉ đơn giản là chia sẻ cuộc sống hàng ngày của cơ sở truyền giáo và cộng đồng. Họ thức dậy lúc sáu giờ sáng và bắt đầu với Thánh lễ do cha Marco cử hành, mà thường chỉ có Roberto, Giulia và các nữ tu. Sau khi ăn sáng, mỗi ngày, cha Marco đi đến một ngôi làng, nơi cha dạy giáo lý. Roberto và Giulia đi theo cha và sinh hoạt với trẻ em. Ban đầu Roberto hơi sợ nhưng sau đó, anh để mình thoải mái và tận hưởng từng khoảnh khắc với các em. Những đứa trẻ rất hạnh phúc với thời gian họ dành cho chúng và còn họ thì thực sự bị choáng ngợp bởi tình cảm của các em.

Kết hôn ở Guinea Bissau

Một ngày nọ, Giulia và Roberto ở trong ngôi nhà thờ nhỏ của Bigene, họ nhìn nhau và nói: “Chúng ta là em, anh và Chúa. Chúng ta đang thiếu gì? Tại sao chúng ta không kết hôn?... Buổi tối trước khi trở về Ý, Roberto và Giulia đã tham gia một cuộc họp với Đức cha Jose Camnate, giám mục của Bissau. Khi nói lời tạm biệt, ngài nói với họ: "Tại sao các con không quay lại và kết hôn ở đây?” Roberrto và Giulua không nói với bất cứ ai về ý định của họ, nhưng như thể là Đức cha đã đọc được ý định trong tim của họ.

Hôn nhân là điều quan trọng phải làm trước mặt Chúa

Giulia và Roberto trở về Ý với mong muốn trở lại Guinea Bissau lần nữa và kết hôn ở đó, để làm chứng rằng Thiên Chúa chỉ có một và Người yêu thương tất cả mọi người và hôn nhân là điều quan trọng phải làm trước mặt Chúa, bất kể bạn ở đâu. Và ở vùng đất đó họ đã cảm thấy sự hiện diện của Người một cách mạnh mẽ.

Quyết định kết hôn ở châu Phi không được gia đình Roberrto và Giulia đón nhận nhiệt tình. Giulia tâm sự: “Lúc đầu không ai muốn đến cả." Nhưng sau đó, điều gì đó đã thay đổi. Giulia kể: “Một buổi tối, tôi nói chuyện với bố tôi, người có tính cách cứng rắn của những người đàn ông miền núi. Tôi mở lòng và nói với bố rằng tôi thực sự muốn bố đi cùng tôi đến bàn thờ. Vào buổi tối, chúng tôi đi ngủ với câu trả lời "không" của ông. Vào buổi sáng, chúng tôi thức dậy và bố nói: "Được rồi. Khi nào chúng ta đi?". Dường như có ai đó đã nói chuyện với bố trong đêm!"

Châu Phi, nơi đã cho tôi rất nhiều!

Vào tháng 12 năm 2017, 14 người đã khởi hành đi Guinea Bissau: gồm có cha mẹ và hai anh em của Giulia, mẹ của Roberto, đôi tân hôn và một số người bạn. Giulia đã đồng ý với bạn học rằng sẽ sử dụng trang phục của cô ấy: bài kiểm tra kéo dài tám phút, nó thật hoàn hảo. Giulia nói: “Tôi đã có cuộc hôn nhân mà tôi muốn: đơn giản, thiết yếu, chân thực, nơi không có quá nhiều sự chú ý được dành cho nhiếp ảnh gia và chiếc váy. Bó hoa bằng nhựa, nhét vào vali từ Ý. Tại cơ sở truyền giáo, chúng tôi tặng một con heo để đãi một bữa ăn và cảm ơn những người đã dành cả tháng ở nơi truyền giáo với chúng tôi. Tất cả những người đến đều hạnh phúc và về cơ bản tôi muốn tặng họ điều này: Châu Phi, nơi đã cho tôi rất nhiều”.

Cùng nhau tiếp bước trong cuộc phiêu lưu này

Sau khi kết hôn, Roberto và Giulia mong muốn làm một cái gì đó nhiều hơn. Vì họ không muốn có bất kỳ món quà cưới nào, một số bạn bè và đồng nghiệp đã quyên góp tiền và họ quyết định dung nó cho một dự án. Ban đầu họ định gây quỹ xây dựng một cái giếng, nhưng sau đó họ nhận ra cha Marco cần mái lợp cho các cuộc họp ngoài trời. Ở Bigene, nóng bức xen kẽ với mưa như trút nước, vì vậy điều cần thiết là phải có một không gian có mái che nhưng thoáng mát. Cấu trúc này sẽ phục vụ trẻ em của trường truyền giáo, nhưng cũng cho các khóa học cho giáo viên và phụ nữ mang thai. Ban đầu, họ quyên góp được 25 nghìn euro, nhưng chi phí xây dựng mái nhà làm họ lo lắng. Nhưng sau đó họ đã làm một video, trong đó họ kể về kinh nghiệm của họ và dự án. Họ bắt đầu giới thiệu nó bằng cách yêu cầu những người khác chia sẻ dấn thân này vì những người nghèo khổ nhất. Roberto nói: “Chúng tôi sẽ xem những gì cần phát minh để gây quỹ, nhưng chúng tôi muốn cùng nhau tiếp bước trong cuộc phiêu lưu này”.

Hồng Thủy - Vatican

Ngày 2-6 tới đây, ĐTC Phanxicô sẽ chủ sự thánh lễ tôn phong 7 GM Rumani tử đạo dưới thời cộng sản tại nước này lên bậc chân phước.

 Hôm 20-3-2019, Đức Cha Florentin Crihalmeanu, GM giáo phận Cluj-Gherla bên Rumani, cho biết như trên vào nói thêm rằng lễ phong chân phước sẽ diễn ra tại Campia Libertatii (Quảng trường tự do), thuộc giáo phận Blaj.

 Hôm 19-3 trước đó, Bộ Phong Thánh đã công bố sắc lệnh nhìn nhận cuộc tử đạo của 7 GM Rumani, bị chế độ cộng sản Rumani sát hại trong khoảng thời gian từ năm 1950 đến 1970. Tất cả các vị đều thuộc Giáo Hội Công Giáo nghi lễ đông phương là Giáo Hội bị nhà nước cộng sản giải tán và ép xáp nhập vào Giáo Hội Chính Thống, giống như tại Ucraina thời Liên Xô. Tất cả các GM đều bị bắt và mọi tài sản của Giáo Hội này được giao cho Chính Thống sử dụng.

 7 GM bị bách hại và chết rũ tù

 7 GM, đứng đầu là Đức Cha Valeriu Traian Frentiu, bị cầm tù và đày tới các trại lao động khổ sai, bị cô lập, chịu giá lạnh, đói khát, bệnh tật và bị hành hạ cho đến khi chết rũ tù. Các vị không hề được xét xử và khi chết bị chôn trong những ngôi mộ vô danh, không có lễ nghi tôn giáo nào. Nhà cầm quyền cộng sản Rumani dụ dỗ các vị nếu muốn được trả tự do thì phải từ bỏ hiệp thông với ĐGH, và gia nhập Chính Thống giáo. Đức Cha Iuliu Hossu đã nhân danh các GM trả lời: ”Đức tin chính là mạng sống của chúng tôi”.

 Đức Cha Hossu về sau trở thành vị Hồng y đầu tiên của Giáo Hội Công Giáo Rumani.

 Án phong chân phước cho 7 GM gặp nhiều khó khăn nhưng đã đạt tới đích nhờ sự đẩy mạnh của chính ĐTC Phanxicô (KNA 20-3-2019) 

G. Trần Đức Anh OP - Vatican

Cookies erleichtern die Bereitstellung unserer Dienste. Mit der Nutzung unserer Dienste erklären Sie sich damit einverstanden, dass wir Cookies verwenden.