Offcanvas Section

You can publish whatever you want in the Offcanvas Section. It can be any module or particle.

By default, the available module positions are offcanvas-a and offcanvas-b but you can add as many module positions as you want from the Layout Manager.

You can also add the hidden-phone module class suffix to your modules so they do not appear in the Offcanvas Section when the site is loaded on a mobile device.

Johannes de Habsburg-Lorraine, cháu trai của cặp vợ chồng hoàng gia cuối cùng của Áo, được phong chức linh mục vào ngày 16 tháng 6 năm 2018 tại Verolliez, trong Cộng đoàn Fraternité Eucharistein. Hành trình không bình thường của một "đứa trẻ của thế giới vĩ đại" cuối cùng đã tìm thấy Chúa Giêsu ở nơi "những người bé nhỏ".

Johannes sinh năm 1981, trong một gia đình nổi tiếng nhất ở châu Âu, có truyền thống Công Giáo lâu đời. Ông bà của Johannes là cặp vợ chồng hoàng gia cuối cùng của Áo. Thụy Sĩ là quốc gia lưu vong đầu tiên của họ, sau sự sụp đổ của chế độ quân chủ Áo-Hung năm 1918.

Đi khắp các nơi trên thế giới, sau đó gia đình của Johannes trở về Helvetia. Gia đình hoàng gia này có đời sống thực hành đạo nền tảng, tham dự thánh lễ mỗi ngày trong tuần. Nhưng đối với Johannes, khuôn mặt của Chúa Giêsu chưa thực sự có điểm nhấn trong tâm hồn cậu. Johannes thừa nhận: "Tôi ngoan đạo, tôi tham dựThánh lễ và cầu nguyện, nhưng không thực sự biết rằng Đức Kitô đang sống động, rằng Ngài đã nhập thể và thực sự hiện diện với chúng ta”. Trong giai đoạn này, Johannes có những quan tâm khác hơn là tôn giáo. Chàng thanh niên đặt mục tiêu tạo ra sự nghiệp trong thế giới tài chính. Sau khi học tại Romont và sau đó tại trường cao đẳng Sait-Michel ở Fribourg, Johannes bắt đầu học kinh tế. Chỉ mới 23 tuổi, chàng trai gia nhập một ngân hàng Paris chuyên về sáp nhập và mua lại. Uy tín, tiền bạc, có tầm nhìn xa, Johannes đạt được những gì mình mãi mê tìm kiếm.

Dakar - Một sáng kiến tín dụng nhỏ cho phụ nữ đang tạo nên một cộng đồng tự trị. Nhờ các khoản vay nhỏ, giáo xứ Palmarin đang trở thành một mô hình hợp tác cho Senegal.

Tất cả bắt đầu từ 15 năm trước với một dự án được Iscos (một tổ chức phi chính phủ thuộc nghiệp đoàn Ý ) đề xướng. Các nhà lãnh đạo của dự án sau khi tiếp xúc với giáo xứ Palmarin,  gồm năm ngôi làng, biết được rằng người dân sống bằng nghề đánh cá; họ quyết định hỗ trợ ngư dân và các người vợ. Các đồ vật được trao tặng bao gồm: thuyền, động cơ, lưới, vật liệu khác nhau. Các trung tâm sấy cá được thiết lập. Các phụ nữ được giúp cải thiện việc thu hoạch muối.

Dario Roncon, giám đốc dự án Iscos giải thích: "Theo thời gian,  các trợ giúp này đã được theo sau những cơ cấu  khác. Chúng tôi đã tạo một cửa hàng lớn để lưu giữ và bán các sản phẩm thủy sản và nông sản. Chúng tôi đã thiết lập hai nhà máy để xay bắp. Chúng tôi cũng đã xây dựng một trường mẫu giáo, hiện nay có 150 trẻ em Công giáo và Hồi giáo theo học, và một trung tâm được sử dụng cho thương mại và các ngày lễ".

Antonio Silvio Calò, là giáo sư lịch sử và triết học ở Treviso, Ý. Ông là một trong những người được nhận giải thưởng ưu tín dành cho công dân châu Âu trong năm 2018 do quốc hội Brussels trao cho các cá nhân hoặc tổ chức vì đã có khả năng “cổ võ hội nhập châu Âu và đối thoại giữa các dân tộc, đưa vào thực tiễn các giá trị của Hiến chương các quyền cơ bản của EU”. Việc thực tế ông đã làm đó là mở cửa đón tiếp những người tị nạn, cho họ sống chung với gia đình.

Vào năm 2015, tình trạng người di cư lên đến đỉnh cao. Tất cả các chính trị gia, thị trưởng và quận trưởng đang phải bàn thảo về vấn đề đón tiếp họ cùng những điều khó khăn nảy sinh sau đó. Ở Treviso, cũng như ở các thành phố khác việc tìm chỗ trú ngụ cho những người tị nạn thật là khó. Calò giải thích: "Ý tưởng đón tiếp người tị nạn xuất hiện trong tôi sau khi nhìn thấy thảm cảnh của những người đang cố gắng vượt biển và bị chết trên TV. Tôi bàn chuyện này với vợ tôi, sau đó chúng cũng nói chuyện này với bốn đứa con và chúng tôi quyết định rằng chúng tôi phải làm chứng như những công dân và như những người tin vào Chúa".

Calò đã đến nhà chức trách để nói ý định của gia đình ông. Sáu người tị nạn được đón tiếp tại căn nhà mà từ lâu chỉ dành riêng cho gia đình ấm cúng của ông. Từ đây bắt đầu một mô hình sáng tạo về lòng hiếu khách. Ông nói: “Không phải là không có khó khăn. Khi vợ tôi Nicoletta và tôi nói rằng chúng tôi muốn đón tiếp những người tị nạn trong nhà của chúng tôi, những người hàng xóm nhìn chúng tôi kinh ngạc. Đã có những lời gièm pha chê bai, những hiểu lầm về ý định tốt của chúng tôi. Nhưng sau đó họ đã hiểu và ủng hộ chúng tôi bằng cách góp thức ăn và những vận dụng cần thiết cho sáu người trẻ này”.

Tờ Westfalenblatt cho biết Đức Tổng Giám Mục Hans-Josef Becker của Paderborn đã quyết định cho phép người phối ngẫu Tin Lành của người Công Giáo sống trong giáo phận của mình được Rước Lễ “trong từng trường hợp.”

Theo tờ Westfalenblatt, Đức Tổng Giám Mục nói với Hội Đồng Linh Mục tổng giáo phận vào ngày 27 tháng Sáu rằng tài liệu trước đây được gọi là “tài liệu mục vụ”, mà Hội Đồng Giám Mục Đức vừa tái công bố như một “hướng dẫn mục vụ” sau các cuộc thảo luận với Rôma, cho phép “sự giúp đỡ tinh thần để hình thành một quyết định lương tâm trong từng trường hợp kèm theo các chăm sóc mục vụ.”

Đức Tổng Giám Mục nói với tờ báo:

“Tại cuộc họp của Hội Đồng Linh Mục của Tổng Giáo Phận Paderborn vào ngày 27 tháng 6 năm 2018, tôi đã trình bày cách giải thích của tôi [về tài liệu này] và nói lên kỳ vọng rằng tất cả các linh mục trong Tổng Giáo Phận Paderborn sẽ tự làm quen với tài liệu hướng dẫn này và sẽ hành động theo tinh thần trách nhiệm mục vụ.”

Đề cập đến các cuộc hôn nhân hỗn hợp, Đức Tổng Giám Mục Becker nói thêm rằng qua phép rửa tội, đức tin Kitô giáo, và bí tích hôn nhân, hai Kitô hữu trong các kết hiệp hôn nhân này “hiệp nhất” với nhau. Người phối ngẫu Tin Lành trong các trường hợp như thế có thể có lòng khao khát mạnh mẽ được đón nhận Thánh Thể, và do đó nó là “vấn đề đi đến một quyết định có trách nhiệm về lương tâm”.

Từ năm 1975, Tổng Huynh đoàn thánh Antôn sáng lập một giải thưởng dành cho những ai có những nghĩa cử quảng đại và liên đới với người khác, nói cách khác là những người tốt. Năm nay, Giải thưởng “lòng tốt” 2018 được trao cho hai người. Một câu chuyện về tình liên đới và tình bạn giữa hai người phụ nữ và một mẫu gương về đạo đức kinh tế, hai hành động theo Ban giám đốc của Tổng huynh đoàn muốn xác định chủ đề được đề xuất hướng đến những người trẻ, đó là: "Hãy kể với Đức Giáo Hoàng Phanxicô những lựa chọn, hành động hoặc kế hoạch cuộc sống mà bạn muốn thực hiện, trong lúc bạn lớn lên, lắng nghe tiếng nói nội tâm mời gọi bạn vì lợi ích của cộng đồng, xã hội và của toàn thế giới". Ý tưởng này được lấy cảm hứng từ những lời của Đức Thánh Cha gửi cho các bạn trẻ: "Các bạn trẻ thân mến, một thế giới tốt đẹp hơn được xây dựng một phần nhờ các bạn: đó là mong muốn thay đổi và sự quảng đại của các bạn. Đừng sợ lắng nghe Thánh Linh gợi ý cho bạn những lựa chọn dũng cảm ....”

Câu chuyện đầu tiên là của hai người bạn đã quen nhau từ nhỏ, Letizia Guglielmo và Lara Martello. Cả hai cùng được sinh ra trong cùng một bệnh viện và chỉ cách nhau 3 ngày. Gia đình họ đã có mối liên lạc trong một thời gian dài, vì đã sống trong cùng một tòa nhà. Mặc dù có những sở thích và khả năng khác nhau, nhưng họ luôn luôn là những người bạn rất thân thiết. Và từ năm 2017 tình bạn giữa họ đã thực sự trở thành một "liên hệ máu mủ". Câu chuyện bắt đầu từ năm 1999 khi Lara bị bệnh suy thận và từ năm 2010 đang phải chờ cấy ghép thận. Nhìn thấy cảnh bạn mình bị cơn bệnh hành hạ và tình trạng này còn phải lâu mới chấm dứt vì danh sách những người cần được ghép thận còn rất dài. Chính vì thế Letizia đã quyết định hiến thận cho Lara. Một quyết định trưởng thành được thực hiện, không điều kiện từ người hiến tặng. Letizia nói: "Đối với tôi, sức khỏe là món quà quý giá nhất mà một người có được và tôi nhận thấy mình may mắn vì trong cuộc đời tôi chưa bao giờ bị bệnh. Tôi muốn làm phần của tôi, một quyết định đã mang lại cho tôi rất nhiều hạnh phúc, nhiều cảm xúc tích cực mà đôi khi tôi cảm thấy dường như quá sức để nhận lãnh nó».

Ngày 27 tháng 6 vừa qua Ban Thường vụ của HĐGM Đức đã công bố một tài liệu hướng dẫn liên quan tới vấn đề hôn nhân kitô hỗn hợp và việc tham dự của họ vào Bí tích Thánh Thể.  

Tài liệu có tựa đề là “Bước đi với Chúa Kitô - theo các vết chân của sự hiệp nhất. Các hôn nhân kitô hỗn hợp  và việc tham dự chung vào bí tích Thánh Thể”. Tài liệu đã được ba phần tư các Giám Mục Đức bỏ phiếu thuận trong phiên họp khoáng đại mùa xuân diễn ra trong các ngày từ 19 đến 22 tháng 2 năm nay. HĐGM Đức hiện có 66 Giám Mục trông coi 27 giáo phận. Các Giám Mục họp đại hội mỗi năm 2 lần vào mùa xuân và mùa thu.

Trong tài liệu các Giám Mục Đức khẳng đinh rằng:  vì việc chấp nhận chung chung của phía không công giáo trong một hôn nhân liên kitô  tham dự hoàn toàn vào việc cử hành thánh thể công giáo là điều không thể được, nên cần một quyết định cá nhân có ý thức, mà các cá nhân phải đạt được sau một suy tư chín chắn và trong việc nói chuyện với cha sở hay người có nhiệm vụ săn sóc mục vụ. Điểm nòng cốt thứ hai của tài liệu đó là việc rước lễ không bao giờ là một biến cố đơn thuần cá nhân, nhưng luôn luôn  đụng chạm tới cộng đoàn giáo hội, quyết định cá nhân đòi hỏi một liên lụy mạnh mẽ vào trong cuộc sống của Giáo Hội. Vì thế con đường hướng tới việc có thể rước lễ đi ngang qua việc nói chuyện mục vụ, trong đó sẽ có thể tìm ra một giải pháp tốt đẹp cho từng trường hợp riêng rẽ.

Hippy là một thuật ngữ dùng để chỉ một văn hóa lối sống của thanh niên, phát sinh từ một phong trào tại Hoa Kỳ trong giữa những năm 1960 và sau đó lan rộng sang các nước khác trên thế giới. Họ sở hữu một niềm tin cốt lõi xoay quanh những giá trị về hòa bình và tình yêu. Những giá trị theo họ chính là mấu chốt trong một xã hội càng ngày càng được toàn cầu hóa, và họ thường hay được gắn liền với hình ảnh những nhóm người bất bạo động, chống chính phủ. Một dấu ấn xấu về việc sử dụng thuốc kích thích được đóng vào họ và nó vẫn còn thường được thấy ngày nay, đặc biệt là việc sử dụng, lạm dụng cần sa và các chất gây ảo giác. Nhiều phong trào nhạc rock, thi sĩ, nghệ sĩ và nhà văn từ những năm 60 cho đến ngày nay có thể nói là đã gắn liền với phong trào này. Klaus Kenneth là một trong số những người này, một Hippy thực sự và trong hành trình dài tìm kiếm tình yêu và sự nổi tiếng ông đã tìm được tình yêu đích thực cho đời mình.

Klaus Kenneth trải qua tuổi thơ không có tình yêu. Ông sinh ngày 5 tháng 5 năm 1945 tại Cộng hòa Séc hiện nay, trong thời gian chiếm đóng của Đức Quốc xã. Cha ông là một nhạc trưởng, mẹ ông là một ca sĩ opera và ông có hai anh trai. Ông nhớ lại: "Cuộc sống của tôi bắt đầu với sự hủy diệt và hận thù. Cha tôi bỏ gia đình khi tôi còn rất trẻ. Mẹ tôi, người mất tất cả mọi thứ vào cuối chiến tranh thế giới thứ hai, hơn thế nữa còn bị cha tôi thường xuyên đánh và thậm chí đôi khi đến đổ máu. Trong đau khổ, bà bỏ tôi khi vừa tròn tuổi 14 trong một tổ chức Công giáo Đức. Tại đây, tôi lại bị một linh mục lạm dụng”.

“Trong đức tin, con đã tìm được ý nghĩa căn bệnh của con. Con phó thác tất cả cho Chúa sứ vụ này, bởi vì Ngài biết con có thể thắng vượt nó. Xin cám ơn Ngài và con xin dâng những hy sinh của con để các trẻ em bị bệnh được chữa lành và các em bị bỏ rơi được đón tiếp». Vanessa Guido, một thiếu nữ 18 tuổi đã viết như vậy khi được chuẩn đoán mắc bệnh bạch cầu tủy cấp.

Trải qua hai năm điều trị với việc cấy ghép tủy nhưng các bác sĩ  không thể cứu cô và ngày 17 tháng 12 năm 2013 Vanessa, theo như lời của cha cô, ông Antonio nói: "Con gái tôi đang bay lên trời trong vòng tay của Chúa Giêsu". Nhưng để có thể nói lên những lời này, những lời được trào ra từ trái tim, ông Antonio đã phải trải qua những giai đoạn thử thách. Thời gian đầu là đau đớn, tức giận, tuyệt vọng, trong đó đối với ông Thiên Chúa bị cho là nguyên nhân của một thảm kịch không thể hiểu nổi, không thể giải mã và không thể chấp nhận. Và thời gian cuối đó là ông trở về với đức tin, cùng với vợ mình, bà Roberta, nhờ con gái của họ. Vanessa nói với ông: “Cha ơi, cha không được tức giận với Chúa. Bệnh của con và nhiều người không phải là lỗi của Chúa. Chúa chỉ có thể đón tiếp chúng ta, nhưng những người đã gây ra bệnh tật, những người khiến chúng ta đau khổ vì bệnh tật, là do chính chúng ta, do xã hội mà chúng ta đang sống cùng với sự ô nhiễm, các chất độc mà chúng ta hít thở và ăn. Chúa chỉ có thể chào đón chúng ta”. Vanessa luôn lặp lại điều này với nụ cười dịu dàng .

Roma - "Khi thi hành sứ vụ tại một vùng đất như Afghanistan, người ta không thể loan báo Tin Mừng theo cách thức truyền thống. Cách duy nhất để thực hiện đó là cuộc sống. Trong những năm qua điều làm cho chúng tôi vui thích đó là trở thành người mang sứ điệp Tin Mừng, nhưng chúng tôi chỉ có thể làm điều đó qua việc trở thành mẫu gương tốt, cố gắng sống một cách cụ thể như được chỉ ra trong Kinh Thánh". Đây là lời chứng của nữ tu Mariam de Jesus nói với Hãng tin Fides, sơ là một trong các nữ tu của Hội dòng Các nữ tu bé nhỏ Chúa Giêsu. Sơ Mariam de Jesus là người đã sống ở Afghanistan gần 50 năm.

Hội dòng của sơ Mariam được Magdeleine de Jésus thành lập vào năm 1939 theo vết chân của Charles de Foucauld, các nữ tu đến Kabul lần đầu tiên vào tháng 7 năm 1954 và năm tiếp theo bắt đầu làm việc như các nữ y  tá tại bệnh viện của chính phủ ở thủ đô. Sơ Mariam nói: “Dân chúng Afghanistan rất hiếu khách. Chúng tôi được đón tiếp một cách đặc biệt và trong giai đoạn nguy hiểm của chiến tranh, chúng tôi có rất nhiều người bạn sẵn sàng chấp nhận rủi ro để giúp chúng tôi".

Thực tế, các nữ tu vẫn lưu lại lãnh thổ Afghanistan cả trong thời gian chiếm đóng của Nga năm 1979, và trong cuộc nội chiến bắt đầu vào năm 1992, họ chỉ chuyển đến Kabul để làm việc trong các trại tị nạn của Jalalabad. Sơ Mariam giải thích rằng vào năm 1996, ngay cả sau sự xuất hiện của Taliban, họ đã chọn tiếp tục phục vụ trong các bệnh viện và mang khăn trùm để không bị chú ý. Sơ nói: "Khi họ hỏi tôi có gặp khó khăn khi phải sống giữa chiến tranh hay không, tôi trả lời rằng tùy ngày. Đôi khi tôi rất sợ hãi, những viên đạn đi ngang qua tôi. Nhưng trong suốt những năm này, tôi cảm thấy mạnh mẽ vì Chúa không bao giờ bỏ rơi tôi. Tôi học cách sống từng ngày, và mỗi phút trong đời tôi ở Afghanistan thực sự tôi sống đầy tràn nhờ vào sự che chở của Chúa".

Chương 5: Giáo hội như người chủ đạo chính của thể thao

Từ đầu cho tới đây, văn kiện đã tìm cách lượng giá và đánh giá thể thao, ý nghĩa và các chiều kích khác nhau của nó, được nhìn trong khuôn khổ cái hiểu của Kitô giáo về con người và xã hội công chính. Trong khi các cơ hội và tiềm năng thể thao to lớn được đánh giá, các nguy hiểm, đe dọa và thách thức mà nó đặt ra cũng được xem xét.

Trong tư cách dân Thiên Chúa, Giáo Hội được nối kết và thực sự quan tâm đến thể thao như một thực tại đương đại của con người. Đương nhiên, Giáo Hội cảm thấy được kêu gọi làm mọi điều có thể làm trong phạm vi ảnh hưởng trực tiếp của mình để bảo đảm thể thao được thực hiện một cách nhân đạo và hợp lý.

“Việc chăm sóc mục vụ thể thao là một thời điểm cần thiết và là một phần không thể thiếu trong việc chăm sóc mục vụ thông thường của cộng đồng. Mục đích đầu tiên và chuyên biệt của Giáo hội trong lĩnh vực thể thao được biểu hiện như một cam kết mang lại ý nghĩa, giá trị và quan điểm cho việc thực hành thể thao như một sự kiện nhân bản, bản thân và xã hội”[65].

Cookies make it easier for us to provide you with our services. With the usage of our services you permit us to use cookies.
Ok