Offcanvas Section

You can publish whatever you want in the Offcanvas Section. It can be any module or particle.

By default, the available module positions are offcanvas-a and offcanvas-b but you can add as many module positions as you want from the Layout Manager.

You can also add the hidden-phone module class suffix to your modules so they do not appear in the Offcanvas Section when the site is loaded on a mobile device.

CHÚA NHẬT II MÙA VỌNG
 
Kính thưa Anh Chị Em,

Khi ngọn nến thứ 2 được thắp sáng, chúng ta gặp lại một nhân vật rất đỗi thân quen, không thể thiếu vắng giữa khung trời Mùa Vọng: Thánh Gioan Tẩy giả. Khi thánh nhân đi khắp miền sông Giođan rao giảng phép rửa sám hối, cầu ơn tha tội, thì đồng thời ngài cũng dùng lời trong sách ngôn sứ Isaia để kêu gọi: “Có tiếng người hô trong hoang địa: Hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi. Mọi thung lũng, phải lấp cho đầy, mọi núi đồi, phải bạt cho thấp, khúc quanh co, phải uốn cho ngay, đường lồi lõm, phải san cho phẳng. Rồi hết mọi người phàm sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa”.

Những lời này thật rất đỗi quen thuộc với mỗi chúng ta. Thế nhưng hôm nay chúng ta có thể tự hỏi: Đường nào là của Chúa? Đường nào cần sửa và tại sao phải sửa đường? Thật ra, Thiên Chúa đâu cần chúng ta sửa đường cho Ngài, bởi vì Ngài là Thiên Chúa toàn năng. Thế nhưng, chính chúng ta mới cần sửa lại những con đường quanh co, gồ ghề và hố sâu nơi trong tâm hồn của mỗi người.

Trở về với bối cảnh lúc Gioan Tẩy giả rao giảng, dân Do thái phải sống nô lệ, lầm than khốn khổ bởi các vua chúa quan quyền. Vậy nên, lời rao giảng và kêu gọi cấp thiết của Gioan Tẩy giả không chỉ dành cho những dân Do thái đang sống trong cảnh khốn khổ đó mà còn cho các vua chúa quan quyền hãy sửa lại lối sống của họ: một lối sống kiêu căng, độc tài, gian ác của họ trên dân chúng. Cách nói đầy hình tượng của Thánh Kinh thật đơn sơ dễ hiểu: Công việc dọn đường cho Chúa của chúng ta là chấn chỉnh đời sống, là điều chỉnh tư tưởng, lời nói, việc làm của mình.

Điểm khác biệt rất lớn giữa hoàn cảnh sống thời Gioan Tẩy giả và chúng ta ngày nay: Gioan thì sống trong hoang địa đơn sơ, nghèo nàn, đói khát, lam lũ. Con đường thì đồi núi, gồ ghề, sỏi đá. Trái lại, ngày nay chúng ta đang sống trong một thế giới có đầy đủ phương tiện vật chất. Con đường thì bằng phẳng, rộng thênh thang, nhưng lòng người thì dường như càng hẹp lại. Con đường đến nhà thờ thì không xa và phương tiện thì thuận lợi nhưng lòng người thì ngại ngùng và không muốn đến. Cho nên, Lời Chúa của Chúa nhật này không phải là dọn đường cho Chúa đến ở đâu xa xôi, mà là ngay chính nơi cõi lòng mỗi người chúng ta đang còn có những khúc quanh của bóng tối và tội lỗi giăng đầy.

Mùa vọng là thời gian cho ta sửa lại con đường của tâm hồn đang còn thiếu vắng Thiên Chúa, thiếu vắng lòng khoan dung, thiếu vắng yêu thương và tha thứ cho nhau. Những hố sâu của hận thù, ghen ghét và dục vọng thấp hèn đang dằn xé cõi lòng. Đó cũng là cách dọn đường để Đấng Cứu Thế một lần nữa được sinh ra nơi tâm hồn chúng ta. Thật có lý khi thi sĩ Angelus Silesius của Đức từng viết: „Chúa có Giáng sinh ra cả ngàn lần ở Belem cũng vô ích cho bạn nếu Ngài không sinh ra được ở trong tâm hồn của bạn”.

Kính chúc Quý Ông Bà và Anh Chị Em tuần thứ II của Mùa Vọng thật tốt lành trong tình thương của Chúa.

Lm. Phêrô Nguyễn Quân, SVD
 
🕯️🕯️
 
 
CHÚA NHẬT I MÙA VỌNG NĂM C

Anh Chị Em thân mến,

Một Mùa Vọng nữa lại đến. Đối với những Kitô hữu chúng ta, Mùa Vọng đánh dấu một sự khởi đầu: sự khởi đầu của Năm Phụng vụ mới.

Trong Tin mừng của Chúa nhật thứ nhất Mùa Vọng này, Chúa Giêsu nói đến cánh chung của nhân loại và việc Người sẽ trở lại trong vinh quang để phán xét mọi người. Đồng thời, Người đã ân cần nhắc nhở chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng cho ngày cánh chung ấy. Những gì Chúa dạy chúng ta phải chuẩn bị cho ngày tận thế là cánh chung của vũ trụ và nhân loại, cũng là những gì chúng ta phải chuẩn bị cho ngày cánh chung của riêng mình: ngày chết của chúng ta, ngày chúng ta từ giã cõi đời này để bước vào cõi vĩnh hằng.

Như vậy, sống Mùa Vọng không những là hy vọng và chờ đợi Chúa đến, mà còn sẵn sàng nhận ra sự hiện diện của Ngài ở giữa chúng ta, dù không trông thấy những dấu lạ lùng nơi mặt trời, mặt trăng và các tinh tú. Sống Mùa Vọng là hy vọng rằng Thiên Chúa luôn luôn được tỏ hiện trong đời chúng ta, không phải chỉ vào ngày tận thế, hoặc vào ngày phán xét cuối cùng, nhưng ngay hôm nay. Những điều này đòi hỏi chúng ta phải biết đọc những dấu chỉ của Chúa nơi bản thân và xung quanh chúng ta.

Mùa vọng là thời gian chúng ta đi tìm kiếm Thiên Chúa và mong đợi Ngài đến. Nhưng trời mới, đất mới của ngày mai đang bắt đầu với cuộc sống hiện sinh của chúng ta tại đây và ngay bây giờ. Lời dạy của thánh Phaolô trong bài đọc 2 của Chúa nhật này là một chỉ dẫn cho chúng ta: “Hãy sống thánh thiện, không gì đáng chê trách trước nhan Thiên Chúa là Chúa chúng ta trong ngày Đức Giêsu quang lâm cùng với các thánh của Người” (1Tx 3, 13).

Kính chúc Anh Chị Em bắt đầu Mùa Vọng và Năm Phụng Vụ mới tràn đầy ân sủng, niềm vui và hy vọng.

Lm. Phêrô Nguyễn Quân, SVD

__🌳__

 

Chúa nhật I Mùa Chay năm B

NQ SVD 03.jpg

 

 

 

 


Anh Chị Em thân mến,

Với Thứ Tư Lễ Tro, Giáo hội đã chính thức khai mạc bốn mươi ngày Mùa Chay Thánh. Đây là thời gian của ân sủng mà chúng ta được Giáo hội ban tặng qua chu kỳ lặp đi lặp lại trong Năm Phụng vụ. Trong Mùa Chay, chúng ta được mời gọi cách đặc biệt để suy tư, sống chậm lại và kết hợp mật thiết hơn với Đức Kitô – Đấng là lý tưởng và cùng đích của chúng ta.

Mùa chay đụng chạm vào một góc cạnh nào đó trong tâm hồn của tất cả chúng ta. Hình ảnh Chúa Giêsu ăn chay và cầu nguyện trong sa mạc gây xúc động cho chúng ta. Nhưng cũng bắt chúng ta phải nhìn vào cuộc sống của mình. Mùa chay thách đố chúng ta cải thiện con người mình.

Bài Tin mừng của Chúa nhật này, thánh Mác-cô trình bày cho chúng ta về việc Chúa Giêsu chiến thắng cám dỗ. Ma qủy đã tìm cách lôi kéo Chúa Giêsu quay lưng lại với Chúa Cha. Từ khước sống vâng phục thánh ý Chúa để được thoả mãn nhu cầu thực tế trước mắt. Đồng thời, nó gợi mở cho Chúa một tương lai đầy hứa hẹn.

Trong vườn địa đàng năm xưa, ma quỷ đã thành công khi cám dỗ ông bà nguyên tổ. Còn hôm nay, nó đã thất bại trước Đức Giêsu - Con Thiên Chúa. Tuy nhiên, những chiêu thức cám dỗ mà ma quỷ đã thất bại với Chúa Giêsu, hôm nay nó vẫn tiếp tục dùng để tấn công con người. Nó không ngừng gieo vào lòng ta mối nghi ngờ Thiên Chúa, về lòng thương xót và sự quan phòng của Ngài đối với thụ tạo. Nó mở ra cho chúng ta một sự so sánh, tính toán thiệt hơn để cuối cùng nhiều người đã sa vào cạm bẫy của nó.

Chúa Giêsu đã chiến thắng các cơn cám dỗ bởi Ngài có sức mạnh từ sự liên kết và đứng về phía Thiên Chúa. Chúng ta hãy tiếp tục sử dụng thời gian ân sủng của Mùa Chay mà Giáo hội mời gọi để trở về với lòng mình, sám hối và quyết tâm can đảm đứng về phía Thiên Chúa, sống lại mối tình mà Thiên Chúa yêu thương dành cho chúng ta. Đồng thời, xin cho chúng ta cũng biết mạnh dạn đến với tha nhân bằng một con tim và đôi tay rộng mở.

Kính chúc Anh Chị Em một tuần mới nhiều ơn lành.

Lm. Phêrô Nguyễn Quân, SVD

 

Anh Chị Em thân mến,
Với Thứ Tư Lễ Tro, Giáo hội chính thức bước và Mùa Chay Thánh. Đây là khoảng thời gian đặc biệt, là mùa tập luyện chiến đấu thiêng liêng để mừng lễ Phục sinh. Mùa Chay được lặp lại mỗi năm nhưng thiết tưởng cũng nên nhắc lại đôi nét chính yếu về giáo luật cũng như tinh thần của chay tịnh đối với Kitô hữu chúng ta.

Tuổi buộc phải giữ chay theo giáo luật dành cho những ai từ 18 tuổi trọn đến 60 tuổi. Những ai từ 14 tuổi trọn phải kiêng thịt.

Thế nhưng, chúng ta cần ăn chay và kiêng thịt thế nào đây?
Ăn chay: là hình thức đền tội của Cựu Ước và Tân Ước. Chúa Giêsu giữ chay 40 đêm ngày để làm gương cho các tín hữu. Trong Giáo hội Công giáo, ăn chay là những thực hành khổ chế, hy sinh hãm mình, tiết chế để kết hiệp cuộc sống mình vào mầu nhiệm thập giá của Chúa Kitô. Chính vì thế, việc chay tịnh phải được liên kết với thập giá Chúa. Điều này đồng nghĩa phải có hy sinh để theo Chúa trên con đường vác thập giá.
Kiêng thịt: đây là môt hình thức thể hiện sự cắt giảm chi tiêu, ăn uống như một hy sinh để làm việc bác ái, giúp đỡ người nghèo khó.

Chúa Giêsu bước vào cuộc khổ nạn và đi đến tột đỉnh của tình yêu hy hiến qua cái chết trên thập giá để sinh ơn cứu độ cho nhân loại. Cũng thế, việc ăn chay kiêng thịt sẽ giúp các tín hữu Công giáo khả năng từ bỏ mình, vác thập giá mình hàng ngày theo Chúa để mang lại lợi ích cho mình và tha nhân.

Nhiều người trong chúng ta từng có sai lầm giản hóa sự ăn chay vào việc miễn sao đừng ăn thịt, còn lại ăn gì cũng được. Vì thế, những ngày ăn chay, thay vì ăn thịt thì ăn đủ loại hải sản đắt tiền như cua, mực, cá, tôm hùm.v.v.

Trong việc chay tịnh, Chúa Giêsu nhắc nhớ chúng ta: “Hãy xé lòng, đừng xé áo”. Đôi khi chúng ta quá chú trọng tới hình thức của sự ăn uống: ăn gì, ăn ra sao, bữa nào được ăn no, bữa nào ăn ít, được uống cà phê, hút thuốc lúc nào mà quên điều chính yếu là tâm tình hoán cải canh tân cuộc sống.

Ăn chay mà lòng dung dưỡng những hận thù ghen ghét, tính toán những kế hoạch bất lương và hành động những việc lỗi công bằng, thiếu bác ái.
Đơn cử câu chuyện xảy ra vào một đêm đông: gã thanh niên nọ chặn một linh mục giữa đường để đòi cướp. Vị linh mục nói: tôi phải đi xức dầu cho người hấp hối. Vì đi vội, tôi không kịp mang theo ví tiền. Trời lạnh quá, tôi chỉ kịp cầm theo gói thuốc đang còn vài điếu. Mời anh hút tạm điếu thuốc cho ấm giữa trời đông. Gã thanh niên trả lời: hôm nay Thứ Tư Lễ Tro, tôi ăn chay nên không hút thuốc!!!

Ăn chay đích thực là “xé lòng chứ đừng xé áo”, là trở về với Thiên Chúa, là canh tân đời sống, là chia cơm sẻ bánh cho người túng thiếu.

Với tâm tình và ý nghĩa đó, trong chiều kích liên đới với tha nhân, từ đầu Mùa Chay, con xin mời gọi mỗi gia đình Công giáo chúng ta nên nuôi một “chú heo đất”. Một chút nhỏ bé hy sinh tiết kiệm trong chi tiêu mỗi ngày và tổng kết nó sau 40 ngày của Mùa Chay. Đừng quên giải thích ý nghĩa việc làm này trong các gia đình có các con, cháu nhỏ để khơi lên ý thức về sự sẻ chia. Ước mong sau đó sẽ có những viên gạch, bao xi-măng được gom lại và những ngôi nhà tình thương được tiếp tục xây lên cho những hoàn cảnh đặc biệt khó khăn có chỗ che nắng che mưa. Những nồi cháo tình thương cũng tiếp tục được duy trì để các bệnh nhân nghèo có được những bữa lót dạ khi đến nhà thương điều trị.v.v. hoặc tự chúng ta có thể gởi đến giúp đỡ những nơi cần thiết nào đó.

Kính chúc toàn thể Anh Chị Em một Mùa Chay Thánh nhiều ơn sủng của Chúa.

Phêrô Nguyễn Quân, SVD

Giữa lúc phương Tây chúng ta đã bước sang năm 2021 hơn một tháng thì ở nhiều nước Á Đông, trong đó có quê mẹ Việt Nam đang „chạy nước rút“ cho những ngày cuối năm âm lịch và đang cảnh giác cao độ trong trận chiến COVID tái bùng phát. Dịch COVID đang tạo nên làn sóng xôn xao quê nhà bởi sau vài tháng yên lặng vì không ghi nhận thêm ca nhiễm mới. Trong khi đó, trời Tây bên này từ đầu mùa dịch (tức cả năm nay) vẫn chưa có được những ngày bình yên. Số ca nhiễm không giảm. Số người chết vẫn tăng. Nhiều lần giãn cách xã hội trong đó cuộc giãn cách từ đầu tháng 11.2020 đến nay vẫn chưa được nới lỏng. Trường học vẫn đóng cửa. Nhà thờ vẫn rất hạn chế số người tham dự Thánh lễ. Khách sạn, nhà hàng, các cửa tiệm phục vụ cho các nhu cầu sinh hoạt vẫn đang còn „cửa đóng then cài“ gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến nhiều mặt của đời sống.

Thế nhưng, từ góc nhìn khác, thời gian đại dịch cũng là thời gian của ân sủng. Khi giãn cách xã hội, có gia đình đã dành trọn số tiền thay vì tặng quà cho nhau (một truyền thống tốt đẹp của các gia đình phương Tây trong đêm Giáng sinh) để trao tặng các trẻ em nghèo. Khi giãn cách xã hội, một bữa tiệc sinh nhật lần thứ 80 của một người mẹ, người bà không được phép tổ chức, dù vậy, bà vẫn nhận tiền quà từ con cháu để gom lại cả đến vài ngàn euro gởi đến Quỹ Thiện Nguyện. Khi giãn cách xã hội, một số cháu thiếu nhi đã trích từ số tiền được chính phủ hỗ trợ học sinh để chia sẻ chút quà Tết đến các bạn cùng trang lứa nơi quê nhà.v.v. và nhiều sự chia sẻ khác. Bên cạnh đó, cơn đại dịch còn kéo lên hồi chuông cảnh tỉnh thế giới về ảo tưởng bất khả xâm phạm của mình. Con virus nhỏ bé đã bóc trần sự mong manh, dễ vỡ và dễ bị tổn thương của con người trên bình diện cá nhân hay gia đình nhân loại. Nó cho thấy hơn lúc nào hết, chúng ta cần biết mình là ai trước Thiên Chúa, với thiên nhiên vũ trụ và với nhau?

Những hình ảnh dưới đây được ghi lại trong chuyến trao quà Tết (trích từ Quỹ Thiện Nguyện) hôm Chúa nhật, 07.02 vừa qua tại Giáo xứ Buôn Hằng – Ban Mê Thuột, một giáo xứ toàn người đồng bào dân tộc thiểu số. Một số địa điểm khác cũng đang được quý cha xứ và các cộng tác viên gấp rút thực hiện để những gia đình nghèo có thêm chút quà đón Xuân. Đây là kết quả do quý Ông Bà, Anh Chị Em và các Cháu đã chung lòng và chung tay. Nhờ sự sẻ chia này, chúng ta vẫn duy trì sự hỗ trợ thường xuyên đến các viện trẻ mồ côi, nhà tình thương, cơ cở chăm sóc người già neo đơn, nồi cháo tình thương cũng như các căn nhà tình thương vẫn tiếp tục được xây dựng và trao tặng để những hoàn cảnh đặc biệt khó khăn có chỗ che nắng che mưa.

„Chẳng ai nghèo đến mức không có gì để cho và cũng không ai giàu đến mức không còn thấy cần phải nhận“.

Nhìn hình ảnh một xứ đạo với hơn chục ngàn giáo dân người đồng bào thiểu số và trong một Thánh lễ có đến gần bốn ngàn em thiếu nhi tham dự, chúng ta không quên hình ảnh đám đông đến với Chúa Giêsu để nghe Ngài giảng. Chiều đến, khi họ đã mệt và đói khát, các môn đệ xin Chúa giải tán đám đông thì Ngài bảo họ: „Chính anh em hãy cho họ ăn“ (Mt 14.16). Từ năm chiếc bánh và hai con cá góp được tại chỗ, Chúa Giêsu đã làm phép lạ hóa bánh ra nhiều cho đám đông năm ngàn người đàn ông, không kể đàn bà và con trẻ ăn no và còn dư mười hai giỏ đầy.
„Chính anh em hãy cho họ ăn“. Lệnh truyền đó hôm nay Chúa cũng đang nói với mỗi chúng ta. Ngay cả trong hoàn cảnh của quê nhà khi Tết đến, Xuân về. Dù cho nhiều nơi đang thấp thỏm lo âu trong việc đối phó với dịch bệnh nhưng không phải mọi vùng đều ảnh hưởng như nhau. Ngày Tết đoàn tụ trong yêu thương nhưng không phải gia cảnh nào cũng có được sự no đủ. Cái cảnh „kẻ ăn không hết, người lần không ra“ đâu đó vẫn tồn tại. Chúng ta có nghe được lời của Chúa Giêsu „Chính anh em hãy cho họ ăn“ đi từ con tim đến đôi bàn tay của mình? Những chút quà mọn chưa chắc làm nguôi cơn đói. Những đồng tiền dành dụm chia sẻ càng không thể làm ai bớt nghèo nhưng ý nghĩa của nó thì không ai phủ nhận: biết quan tâm và nghĩ đến nhau. Dù mỗi người chỉ góp một chút nhỏ bé như năm chiếc bánh và hai con cá trước một đám đông khổng lồ trong buổi chiều tàn của hơn hai ngàn năm trước thì phép lạ hôm nay vẫn tiếp tục được diễn ra: người ta được ăn no nê và vẫn còn dư thừa. Khi đó, quanh năm chỉ có một mùa: Xuân yêu thương, hạnh phúc và no đủ!

Xin tri ân tấm lòng quảng đại của quý Ông Bà, Anh Chị Em và các Cháu. Xin Cám ơn quý cha, quý tu sĩ và những cộng tác viên đã dành thời gian để chuyển tiếp sự chia sẻ của chúng con đến những người cần đón nhận.

Nguyện xin Chúa Xuân ban tràn đầy phúc lộc của Ngài trên tất cả chúng ta.

Neuenkirchen, 09.02.2021 (28 Tết)

Lm. P. Nguyễn Quân, SVD

X 01 X 02 X 03 X 04 X 05 X 06 X 07 X 08 X 09

 


Anh Chị Em thân mến,
Đau khổ là đề tài muôn thuở của kiếp người. Trong bài đọc thứ nhất của Chúa nhật này, ông Gióp than thở: "Cuộc sống con người nơi dương thế chẳng phải là thời khổ dịch sao? Và chuỗi ngày lao lung vất vả đâu khác gì đời kẻ làm thuê? Gia tài của tôi là những tháng ngày vô vọng, số phận của tôi là những đêm đau khổ ê chề." (G 7,1-3). Có thể nói: Bệnh tật làm cho con người đau khổ về cả thể xác lẫn tinh thần. Vào thời Chúa Giêsu, người Do Thái cho rằng bệnh tật của con người là do tội lỗi của họ, bệnh tật là do bị Thiên Chúa phạt. Do đó, những người mắc bệnh thường bị cách ly, họ bị cộng đoàn tránh xa và ruồng bỏ. Họ đau về thể xác rồi nhưng còn phải khổ hơn về tinh thần vì phải đối diện với quan niệm này.

Chúa Giêsu đến trần gian với sứ mạng mang hạnh phúc đến cho con người. Bên cạnh việc rao giảng Tin mừng, Ngài còn chữa bệnh và cứu sống cho con người. Ngài đã phá tan những bệnh tật ngăn cách con người với Thiên Chúa và với nhau để giúp cho con người sống hạnh phúc. Tin mừng của Chúa nhật này ghi lại việc Ngài đã chữa khỏi cơn sốt cho bà mẹ vợ ông Simon. Ngài đem lại hạnh phúc cho bà và cho những người chứng kiến. Bởi vì Ngài có quyền năng trên bệnh tật và sự chết. Lúc chiều, Ngài còn chữa lành những người tìm đến. Ngài chính là nguồn vui, là niềm hạnh phúc của nhân loại.

Có thể ai đó sẽ đặt câu hỏi: Vậy tại sao Thiên Chúa không cất khỏi thế giới cơn đại dịch đã kéo dài cả năm nay khiến nhiều người mắc bệnh, bị chết và đời sống bị ảnh hưởng nghiêm trọng? Tại sao đời sống con người vẫn còn đó nhiều đau khổ?

Việc Chúa Giêsu chữa lành bệnh nhân trong Tin mừng hôm nay hay những lúc chữa lành khác trong cuộc đời rao giảng của Ngài chính là những phép lạ để củng cố lòng tin cho dân chúng. Chúa không phải lúc nào cũng dùng quyền năng để cất đi đau khổ nơi con người mà Ngài còn dùng phương thế khác: ban ân sủng để con người đủ sức bước đi trong khổ đau. Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, tên của Ngài vẫn là Emmanuel, nghĩa là „Thiên Chúa ở cùng chúng ta“.

Thiên Chúa không yêu thương chúng ta bằng cách từ trên cao nhìn xuống. Chúa không không cứu chuộc con người bằng cách từ trời vớt chúng ta lên. Thiên Chúa ở cùng. Trong mầu nhiệm này, chúng ta bắt gặp một tình yêu lớn lao khi Chúa sử dụng quyền năng. Ngài không cắt nghĩa tình yêu bằng cách lấy quyền năng của mình để hóa giải hết khổ đau cho nhân thế. Chúa đã phải đau nỗi khổ đau của con người chúng ta, khi đó tình yêu mới thật sự được cắt nghĩa. Trên thập giá, tên trộm bị đóng đinh cùng đã thách thức quyền năng Chúa Giêsu: „Nếu ông thật là Con Thiên Chúa, hãy xuống khỏi thập giá để cứu mình và cứu chúng tôi nữa“. Đức Kitô không thể xuống khỏi thập giá bằng quyền năng. Ngài không thể bỏ đường đi đau khổ của con người như chúng ta. Ngài phải ở cùng. Và, trong cái ở cùng đó, có cái chết. Ngài không dùng quyền năng tránh né cái chết. Nếu Đức Kitô xuống khỏi thập giá, nếu Ngài không chết, làm sao chúng ta biết được tình yêu của Ngài dành cho nhân loại? Cái chết không cho thấy vì Đức Kitô thiếu sức mạnh, nhưng chính vì có sức mạnh nên Ngài mới có thể chết. Do đó, bao lâu còn đối diện với đau khổ, chúng ta đừng quên rằng Chúa vẫn ban ân sủng của Ngài và bước đi cùng chúng ta như Ngài đã hứa „ơn Ta đủ cho con“.

Qua cái chết và sự phục sinh của Ngài, Chúa Giêsu đã mặc cho đau khổ của con người ý nghĩa tích cực: đau khổ không phải là hình phạt. Ngài khai sáng cho ta con đường mới: trong đau khổ người ta có thể kết hợp mật thiết với Chúa, gia tăng lòng tin và trông chờ vào Đấng có quyền năng giải thoát.

Hôm nay chúng ta nhận ra ân huệ Chúa Giêsu đem đến cho con người. Ngài rao giảng Tin mừng và chữa lành. Ngài giúp chúng ta xác tín rằng dù con người có phải vất vả đối điện với đau khổ và bệnh tật nhưng con người vẫn có Thiên Chúa hằng quan tâm chăm sóc và chữa lành. Nhất là chúng vẫn luôn có Thiên Chúa ở cùng để ban ơn nâng đỡ. Ước mong mỗi chúng ta hãy là những cánh tay nối dài của Chúa Giêsu để có thể xoa dịu phần nào nỗi khổ đau của nhân loại và mang lại niềm vui cho mọi người, khởi đi từ những người gần gũi chung quanh chúng ta.

Mến chúc Anh Chị Em một tuần mới tốt lành hòa cùng niềm vui với quê mẹ trong những ngày Xuân Tân Sửu.

Lm. Phêrô Nguyễn Quân, SVD

 

Chúa Nhật 2 thường niên B

Anh Chị Em thân mến,

Đến mà xem! Không phải xem cảnh trời tuyết phủ trắng xoá vùng Tây Bắc Đức hôm nay bởi cảnh tượng này không lạ lắm của mùa đông Âu Châu.
Đến mà xem là lời mời gọi của Chúa Giêsu vang lên kêu gọi các môn đệ khi họ hỏi Chúa Giêsu: “Thầy ở đâu?”. Đáp lại lời kêu gọi của Chúa Giêsu, các môn đệ đã đến và ở lại với Ngài ngày hôm đó. Đây là bước khởi đầu cho hành trình của các môn đệ. Từ đây, các môn đệ đáp trả tiếng gọi của Chúa bằng sự đáp trả của con tim, của ý chí và nhất là bằng cảm nghiệm đã được ở với Ngài.

Suốt dòng lịch sử, Thiên Chúa không ngừng cất tiếng gọi và chờ đợi nơi con người sự đáp trả. Câu chuyện Chúa gọi Samuen trong bài đọc thứ nhất hôm nay cũng cho thấy điều đó. Tuy nhiên, ban đầu cậu bé Samuen vẫn chưa thể nhận ra tiếng gọi của Chúa. Cuối cùng, phải cần đến sự hướng dẫn của thầy cả Heli, Samuen mới có thể cất lên lời đáp trả: “Lạy Chúa, xin hãy phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng tai nghe”.

Đã bao nhiêu lần qua những biến cố của đời sống, ngay cả trong cơn đại dịch COVID này, Thiên Chúa vẫn luôn ngỏ lời kêu gọi chúng ta về ơn gọi căn bản: làm người và làm Kitô hữu. Chúng ta có để cho thần khí hướng dẫn mình nhận ra tiếng Chúa giữa những âm vang xáo trộn của cuộc sống? Chúng ta có can đảm để sống tiếng gọi của Chúa bằng sự đáp trả của con tim và ý chí của mình?

Kính chúc Anh Chị Em buổi chiều Chúa Nhật an lành và tuần mới nhiều ơn Chúa.

Hẹn gặp Anh Chị Em Cộng đoàn thánh Phanxico xavier Wilhelmshaven trong Thánh lễ chiều nay lúc 15:30 sau khi cha Tuyên uý vượt đoạn đường 215 km trong tuyết phủ và hy vọng đến kịp với Anh Chị Em.

P. Nguyễn Quân, SVD

01

 

Chúa nhật hồng – Chúa nhật của niềm vui

Kính thưa cộng đoàn,

Chúa Nhật thứ III Mùa vọng hôm nay được gọi là: “Chúa Nhật Hồng, Chúa Nhật Vui”. Đây là một niềm vui lớn lao và tràn đầy hy vọng của những người tin vào Đấng Cứu Thế và đang hân hoan chờ đón Ngài. Niềm vui này chúng ta được nghe trong Lời Chúa của Chúa nhật này: “Anh chị em hãy vui lên trong Chúa! Tôi nhắc lại một lần nữa: Anh chị em hãy vui lên vì Chúa đã đến gần!…”. Niềm vui này là một niềm vui được ơn Chúa cứu độ, niềm vui được an bình, niềm vui được hạnh phúc! Thế nhưng làm sao chúng ta có thể đón nhận và hưởng được trọn vẹn niềm vui và hạnh phúc Chúa ban giữa những tháng ngày còn tiếp tục bị bao phủ trong bầu khí ảm đạm bởi cơn đại dịch Covid vẫn đang kéo dài và ngày càng nghiêm trọng?

Bài Tin mừng của Chúa nhật này cho chúng ta thấy Gioan Tẩy giả qua cách sống của mình, ông đã dẫn đưa con người đến cùng Đấng Cứu Thế để tìm được hạnh phúc khi tin vào Ngài.

  • Là một con người khiêm nhường, Gioan đã từ chối vinh quang mà người ta ban tặng cho mình. Ông thành thật nhận mình không phải là Đấng Cứu Thế. Ông chỉ là “tiếng kêu trong hoang địa”, ông không đáng cúi xuống cởi giây giày cho Đấng Cứu Thế.
  • Là con người sống trung thực, Gioan nhìn nhận rằng: ông đến để làm chứng về ánh sáng chứ ông không phải ánh sáng. Trung thực với sứ mạng của mình, một mặt ông chỉ cho chúng ta thấy ánh sáng thật là ai, mặc khác khi có người lầm tưởng ông là ánh sáng ấy thì ông thẳng thắn phủ nhận.
  • Là con người sống quên mình, Gioan nhìn nhận mình chỉ là người đưa tin nên ông quên mình để cho Đức Giêsu được nổi bật. Ông tự hủy mình để Đấng Cứu Thế được nhận biết.

Thưa Anh Chị Em,

Gioan Tẩy giả, vị tiền hô của Đấng Cứu Thế đã nhắc nhớ chúng ta về cách thức để kiến tạo niềm vui và hạnh phúc của người Kitô hữu: Khiêm nhường để nhận ra sự yếu đuối của phận người, trung thực để làm chứng cho Chúa và quên mình để yêu như Chúa đã yêu. Dấu hiệu để người ta nhận biết anh chị em là môn đệ Thầy là anh chị em yêu thương nhau.

Giáng sinh đã cận kề. Lễ giáng sinh chính là lễ của tình yêu, mùa của chia sẻ và trao ban. Thiên Chúa mang lấy thân phận một hài nhi yếu đuối đang cần chúng ta chăm sóc. Ngài đang cần chúng ta tái lặp lại yêu của Ngài cho những người đau khổ, già nua, bệnh tật, nghèo đói, nguội lạnh trong đức tin. Ngài đang cần đôi tay của chúng ta nối dài để Ngài băng bó vết thương cho nhân thế. Ngài đang cần đôi chân chúng ta để Ngài lại có thể ra đi đến với những ai đang thất vọng sầu khổ, những người bị loại trừ và bị bỏ rơi. Và Ngài cũng cần trái tim của chúng ta để Ngài lại có thể cảm thông, chia sẻ với những ai bất hạnh đang mang nặng gánh đau thương. Đây cũng là âm vang của sứ điệp dọn đường đón Chúa mà vị Ngôn sứ Tiền hô gởi đến chúng ta.

Mến chúc Quý Ông Bà và Anh Chị Em tuần thứ III của Mùa vọng nhiều niềm vui.

Lm. Phêrô Nguyễn Quân, SVD

 

Chúa Nhật II Mùa Vọng


Anh Chị Em thân mến,

Bước vào Chúa nhật thứ II Mùa vọng, chúng ta tiến đến gần hơn với khung cảnh Hang đá Bêlem để mừng kỷ niệm biến cố Con Chúa Giáng trần. Cây nến thứ 2 trong vòng hoa Mùa vọng được thắp sáng trong Chúa nhật này. Kèm theo đó, Giáo hội giới thiệu cho chúng ta khuôn mặt Gioan Tiền hô, một ngôn sứ luôn gắn bó với Thiên Chúa và rất gần gũi với con người. Gioan trở nên trung gian làm người dọn con đường tâm hồn cho anh chị em mình đến với Chúa Cứu Thế.

Lời nhắc nhở thực hành việc sám hối vẫn luôn được vang lên giữa khung trời Mùa vọng. Tuy nhiên, nếu hiểu theo nghĩa rộng, thì trong suốt cuộc lữ hành trần thế, chúng ta vẫn luôn cần phải trở về liên tục, bởi vì đây là thái độ nội tâm căn bản thể hiện đức tin của mọi tín hữu quy hướng về Thiên Chúa. Sám hối không phải chỉ là nhớ lại một vài lỗi phạm để đi xưng thú. Sám hối trước hết và trên hết chính là một tư thế nội tâm để quay trở về. Vì thế cuộc hành trình trở về và dọn đường được Giáo hội nhắc nhở trong Mùa vọng như một động thái cần thiết để đón chờ Chúa đến. Chúng ta không thể trở về với Chúa mà lại không biết cách trở về làm hòa với nhau. Cũng thế, sự hoán cải mà thánh Gioan Tiền hô nói đến, đòi hỏi chúng ta phải phá đổ bức tường ngăn cách của những thù hận, phải uốn lại cho ngay những quanh co gian dối trong cách hành xử thường ngày làm phá đổ mối dây liên kết với Chúa và làm tổn hại đến những người chung quanh. Bởi chúng ta không thể nào đến với Chúa mà tâm hồn vẫn còn những rào chắn khổng lồ cách ngăn chúng ta với anh chị em.

Là nhịp cầu nối giữa Cựu ước và Tân ước, thánh Gioan Tiền hô đóng vai trò người dẫn lối vào Tin mừng. Ông mời gọi dân chúng sám hối để trở về, nhưng ông tự thú nhận mình không phải là đấng Messia, mà chỉ là tiếng kêu trong sa mạc vọng lại lời, còn Đức Giêsu mới chính là „Lời“, là „Ngôi Lời đã trở thành xác phàm“. Vì thế Gioan tóm kết sứ mạng của mình qua câu nói: „Người phải lớn lên còn tôi phải nhỏ lại. Có Đấng đến sau tôi nhưng cao trọng hơn tôi. Tôi không đáng cúi xuống cởi quai dép cho Ngài“. Sự khiêm tốn của Gioan tiền hô đã đưa cho chúng ta chiếc chìa khóa căn bản để chúng ta bày tỏ tâm thức sám hối, trở về với Chúa và với nhau. Khiêm tốn nhận ra những giới hạn và bất toàn nơi mình, chúng ta mới có thể quét sạch rác rưởi trong tâm hồn, dọn đường cho Chúa đến.

Trong mùa vọng, chúng ta được mời gọi sống tâm tình tỉnh thức đợi chờ Chúa đến. Ngài đang đến gõ cửa tâm hồn từng người. Cánh cửa này, ổ khóa và tay nắm chỉ có phía bên trong. Vì vậy, cửa phòng có được mở ra hay không, và Chúa có đi vào được căn phòng tâm hồn chúng ta hay không, câu trả lời còn tùy nơi cá nhân mỗi người.

Kính chúc Anh Chị Em tuần thứ II Mùa vọng nhiều phúc lành của Chúa.

Lm. Phêrô Nguyễn Quân, SVD

Wir nutzen Cookies auf unserer Website. Einige von ihnen sind essenziell für den Betrieb der Seite, während andere uns helfen, diese Website und die Nutzererfahrung zu verbessern (Tracking Cookies). Sie können selbst entscheiden, ob Sie die Cookies zulassen möchten. Bitte beachten Sie, dass bei einer Ablehnung womöglich nicht mehr alle Funktionalitäten der Seite zur Verfügung stehen.