Offcanvas Section

You can publish whatever you want in the Offcanvas Section. It can be any module or particle.

By default, the available module positions are offcanvas-a and offcanvas-b but you can add as many module positions as you want from the Layout Manager.

You can also add the hidden-phone module class suffix to your modules so they do not appear in the Offcanvas Section when the site is loaded on a mobile device.

Ngày Lễ Tro năm nay nhằm ngày Lễ Thánh Valentine, ngày tình yêu, và ngày 29 Tết. Dường như ăn chay kiêng thịt trái ngược với hai ngày vui, ngày Lễ Tình yêu bắt nguồn từ Kitô giáo và ngày 29 Tết dân tộc.

Vâng, dường như trái ngược, bởi vì trong tâm tưởng con người, ngày Lễ Tro là ngày “xé lòng mình”, đấm ngực ăn năn, chay tịnh và than khóc. Ngày Lễ Tro còn là ngày con người tưởng nhớ đến thân phận bụi tro của mình: “Người từ bụi đất sẽ trở về cùng đất bụi” (St.3,19).

Trong bài diễn văn nhậm chức được tổ chức vào chiều thứ sáu, ngày 09 tháng 02, Đức ông Duffé, giáo  sư giảng dạy bộ môn đạo đức xã hội và sức khỏe, đồng sáng lập và giám đốc học viện quyền con người của đại học Công giáo Lion nhấn mạnh chủ đề “Cuộc hành trình nội tâm và xã hội của sự lệ thuộc và trách nhiệm luân lý của sự hiện diện, việc lắng nghe. Một đóng góp đạo đức và tinh thần”. Đức ông nêu bật những khó khăn trong việc giúp đỡ những ai sống trong tình trạng nghiện ngập: “Chúng ta sẽ không bao giờ biết nơi nó đã đi qua, đang qua và sẽ đi qua. Nhưng quan trọng là mỗi người có thể đi theo chính con đường, sự thật, cuộc sống của mình, nghĩa là mỗi người tự tìm hành trình cho chính mình, cái mà làm cho mình tin tưởng, trong quá khứ, vào ngày mai. Bởi vậy, chăm sóc những người nghiện ngập có nghĩa là cùng với họ chúng ta hy vọng. Trên thực tế, không tồn tại việc chữa lành mà trước hết không có một hy vọng, nghĩa là đặt cược vào tương lai đối với người khác, mà cũng là đặc cược vào tình yêu. Do đó, khi chăm sóc cũng là học cách yêu thương”.

Vui mùa Giáng sinh

Không vui cũng phải vui khi bà con mình đang sống tên xứ Mỳ giàu có tự do này. Mùa này cứ thử ra phố hay vào các khu mua sắm mà coi, xem chừng thiên hạ bắt mình phải cùng vui với họ. Christmas, ngày đại lễ của Chúa mà ! Truyền thống văn hóa lâu đời rồi, dù có tin Chúa hay không và dù muốn dẹp bỏ cũng chẳng dễ gì. Đương nhiên tại Việt Nam cũng như nhiều nước Á Châu, dân chúng cũng đã và đang cùng hòa nhập với thế giới mừng mùa đặc biệt này.

Người Pháp gọi là mùa Noel. Phát sinh từ cổ ngữ Nael, bắt nguồn từ chữ La-tinh Natalis : sự sinh ra đời (birth). Các cô chú Mễ gọi là Navidad. Đôi khi họ cũng dùng chữ Noe. Từ ngữ này không dính gì tới ông Noe (Anh ngữ là Noah) trong dịp đại hồng thủy trong Kinh thánh xưa.

Thành phố Toronto, theo truyền thống lâu đời, cứ cuối tháng 11 là tổ chức rước ông già Noel - Santa Claus vào thành phố để mở đầu mùa Giáng Sinh. Nói là mừng Chúa Giáng sinh, chứ thực ra là mừng mùa mua sắm. Ở Việt nam thì đây là dịp các cửa hàng tăng giá, còn ở đây thì trái lại, đây là mùa hạ giá, cốt bán lấy nhiều. Ông già Santa Claus mặc quần áo đỏ, đội mũ đỏ, dân gian nhất là các đấng nhi đồng cũng bắt chước ông, cũng quần áo đỏ. Màu đỏ Giáng Sinh cùng với nhạc Giáng Sinh vang vang khắp nơi, tạo ra một không khí thanh bình an lạc cho mọi người. Tuần qua, tôi gặp một bà du khách mới từ VN qua thăm con đang du học tại đây, tôi hỏi bà nghĩ sao về đất nước Canada này thì bà nói ngay : Ông ơi, ở VN, chỗ nào cũng thấy cờ đỏ, màu đỏ này làm tôi sợ quá. Gần đây họ lại lập ra cái hội Cờ Đỏ để đối chọi với dân chúng, càng làm tôi sợ hãi hơn. Hội Cờ Đỏ xuất hiện tức là chính quyền VN đang cho diễn lại tuồng Hồng Vệ Binh của Mao Trạch Đông ngày xưa, eo ơi, khiếp qúa. Tôi đang xin ở lại Canada, ông ạ. Bà này ăn mặc diêm dúa chứng tỏ bà ta có của, mà có của ở VN bây giờ thì phải thuộc phe nhóm cán bộ tham nhũng. Rõ ràng cán bộ đầy túi rồi đang tìm cách chạy trốn, các cụ thấy chưa ?

Ai chờ mong ai ?

Chờ mong hay là ngóng đợi. Căng thẳng và mệt mỏi lắm. Thời gian nó dài làm sao ! Dân gian Việt Nam hay ví những cuộc ngóng chờ đằng đẵng với hai giai thoại về ‘Hòn Vọng Phu’, qua hình ảnh người vợ bồng con lên núi mong chồng trở về. Tại Ninh Hòa thì nhắc truyện người chồng, khi bất ngờ nhận ra vợ là em gái, bèn xấu hổ bí mật trốn nhà ra đi biền biệt. Còn tại Lạng Sơn thì kể tên nàng Tô Thị, cũng bế con đứng chờ chồng đi chinh chiến lâu ngày biệt tăm. Cả hai sự tích cùng thê lương và lãng mạn. Mà vì chờ trông mỏi mòn, nên mẹ con cùng hóa đá với thời gian tưởng chừng vô tận ! Thế là vị nhạc sĩ tài ba Lê Thương đã sáng tác ra bản trường ca bất hủ ‘Hòn Vọng Phu’, dựa chính theo huyền sử người chồng đi chinh chiến không hẹn ngày về…

Nếu chúng ta đang có những bàn tay để nắm, xin hãy trân trọng từng phút giây. Đừng mơ mộng những bàn tay xinh đẹp của ai kia mà buông lơi bàn tay gần gũi ấm áp ở bên mình. Nắm lấy tay nhau, cử chỉ ấy ấm áp hơn mọi lời nói yêu thương đầu môi chót lưỡi.

Câu hỏi của bố nhen lên một tia hy vọng trong lòng tôi. Rất nhanh trí, tôi bịa ra một câu chuyện: “Hồi này lớp con đang học ngày học đêm để chuẩn bị thi đại học, vì là lớp cuối nên bây giờ chúng con lên lớp không theo thời khoá biểu của trường nữa, cho nên ai cũng phải có đồng hồ để biết giờ lên lớp.”

Những hình ảnh quê hương

 

Ai cũng có tuổi thơ. Tuổi thơ Việt nghèo mà thắm tình quê. Mà rất khó quên, dẫu quê mình nghèo lắm. Tôi nhớ có tết Trung Thu chỉ được sơi một mình một chiếc bánh đa mà sung sướng vô cùng, nhớ cho tới tuổi già !

Tết rằm tháng tám âm lịch được bảo là TẾT TRẺ CON, mà ‘trẻ lớn’ cũng khoái ra mặt !

Mùa thu mang khí hậu mát dịu tới. Tại quê nhà, xem chừng mùa màng đã gặt hái xong. Lối xóm thư thả nghỉ ngơi. Và lũ trẻ thì, ôi chu choa, mong tết Trung thu từng ngày. Có khi vì chúng thấy nó vui ngang với tết nguyên đán nữa ! Quê hương Việt Nam đấy, hình ảnh cũ vẫn khắc sâu trong tâm khảm từng trẻ Việt. Nó nằm đó cả đời. Rồi mang theo xuống mồ. Chỉ trừ ra những đứa trẻ không có tuổi thơ: khi bị cảnh mồ côi cha mẹ sớm, hoặc tật nguyền không thể di chuyển đi chơi cùng chúng bạn…

Bọn nhóc chờ tết Trung thu đến để được vui chơi đã vậy, lại được ăn bánh trái ê hề. Kèm theo đó là đủ thứ đồ chơi hấp dẫn. Quên sao được những mâm cỗ ‘trông trăng’ ? Cái đêm trăng ‘sáng nhất trong năm’ đem niềm vui rước đèn, tuyệt vô cùng. Vui vô kể. Đặc biệt là ở những nơi có tổ chức hát múa vui đùa. Văn nghệ cây nhà lá vườn mừng trăng tháng 8 rộn ràng…

Qua xứ người, các cộng đồng Việt Nam lớn vẫn ráng tổ chức Tết Ngày Rằm tháng Tám này. Cách riêng tại những trung tâm dạy Việt ngữ. Các bậc phụ huynh cũng thường hưởng ứng nhiệt tình. Bên này tiền bạc rủng rỉnh, nên chuyện tổ chức cho các em vui thì chả mấy ai nề hà. Mừng Tết trẻ em là nhắm vào tương lai giống nòi dân Việt, qua cố gắng gìn giữ văn hóa cha ông để lại thật cao quý.

Bài diễn văn của một nữ sinh Trung Hoa 17 tuổi “Nếu tôi sống thêm hai nghìn năm nữa thì tổ quốc của tôi, ông sẽ là ai?”, có lẽ sẽ cho người Hoa chúng ta một cái nhìn khác về “giấc mơ Trung Hoa”.Một trường trung học phổ thông tại Trung Quốc, tổ chức hội diễn văn với chủ đề “Tổ quốc thân yêu”, dưới đây là bản thảo bài diễn văn của nữ sinh thể hiện những nhận thức rất lí trí và sáng suốt, vượt xa phần đông thế hệ thanh niên Trung Quốc hiện tại. Liệu cô gái này có thể thay đổi Trung Quốc?

Trong số trước, gã đã bàn đến nghề nghiệp và để cho đủ món ăn chơi, trong số này gã xin nói tới công danh, như một hậu quả tất nhiên của việc mình đã hùng hục kéo cày, mình đã bươm chải ngược xuôi, mình đã vất vả kiếm sống.

Mở bất cứ cuốn tự điển Việt Nam nào, gã cũng thấy được hai ý nghĩa của chữ danh. Nghĩa thứ nhất, đó là tên. Nghĩa thứ hai, đó là tiếng tăm. Gã sẽ từ từ mổ xẻ hai ý nghĩa này.

Cookies make it easier for us to provide you with our services. With the usage of our services you permit us to use cookies.
More information