Bài Ðọc I: Ed 17, 22-24

“Ta cho cây thấp mọc lên”.

Bài trích sách Tiên tri Êdêkiel.

Đây Chúa là Thiên Chúa phán: “Chính Ta sẽ chặt ngọn cao nhất cây hương nam; Ta sẽ bẻ một chồi non từ ngọn mọc ra và sẽ đem trồng nó trên núi cao chót vót. Ta sẽ trồng nó trên đỉnh núi Israel, nó sẽ đâm chồi kết quả và trở thành cây hương nam vĩ đại; các thứ chim trời đều đến ẩn náu dưới thân cây và làm tổ dưới tàn nó. Tất cả những cây rừng đều biết Ta là Thiên Chúa, Ta đã hạ cây cao xuống và cho cây thấp mọc lên. Ta đã làm cho cây tươi ra khô héo, và làm cho cây khô héo nên xanh tươi. Ta là Chúa, Ta đã phán và đã hành động”.

Đó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 91, 2-3. 13-14. 15-16

Ðáp: Lạy Chúa, thiện hảo thay việc khen ngợi Chúa.

Xướng: 1) Thiện hảo thay việc khen ngợi Chúa, và đàn ca danh Ngài, ôi Đấng Tối Cao, hầu loan truyền tình thương Ngài vào buổi sớm, và lòng trung tín Ngài vào lúc ban đêm.

Ðáp: Lạy Chúa, thiện hảo thay việc khen ngợi Chúa.

2) Người hiền đức như cây chà là nở hoa tươi tốt, vươn mình lên như cây hương bá đất Liban. Họ được vun trồng trong nhà Chúa, trong hành lang nhà Thiên Chúa chúng tôi họ nở bông.

Ðáp: Lạy Chúa, thiện hảo thay việc khen ngợi Chúa.

3) Ngay trong tuổi già họ còn sinh trái, họ đầy nhựa sống và họ sống xanh tươi, để họ loan truyền Chúa nhường bao công chính, Chúa là Đá-Tảng của tôi, nơi Chúa chẳng có gian tà.

Ðáp: Lạy Chúa, thiện hảo thay việc khen ngợi Chúa.

 

Bài Ðọc II: 2Cr 5,6-10

“Dù ra đi hay ở lại trong thân xác, chúng ta hãy sống đẹp lòng Chúa”.

Bài trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, chúng ta hằng bạo dạn, vì biết rằng bao lâu sống trong thân xác này, là chúng ta lưu lạc xa Chúa, - vì chưng nhờ đức tin, chớ không phải vì đã thấy mà chúng ta tiến bước – Chúng ta cũng bạo dạn và ao ước thà lìa xa thân xác để ở cùng Chúa. Và vì thế, dù ở trong xác hay ra khỏi xác, chúng ta hãy cố gắng sống đẹp lòng Chúa. Bởi tất cả mọi người chúng ta đều phải phơi bày trước toà án của Đức Kitô, để mỗi người lãnh lấy thành quả đời sống mình, tuỳ mình đã làm lành hay đã làm dữ.

Đó là lời Chúa.

 

Alleluia: Ga 3,12

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Ta là sự sáng thế gian, ai theo Ta, sẽ được ánh sáng ban sự sống. - Alleluia.

 

Phúc Âm: Mc 4, 26-34

“Người kia đã gieo hạt xuống đất, rồi đi ngủ, hạt giống mọc lên thế nào người đó cũng không hay biết”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Maccô.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: “Nước Thiên Chúa giống như người kia đã gieo hạt xuống đất: người đó ngủ hay thức, đêm hay ngày, hạt giống cứ đâm mầm và mọc lên thế nào người đó cũng không hay biết nữa. Ðất tự nó làm cây lúa mọc lên: trước hết thành cây, rồi đâm bông, rồi kết hạt. Và khi lúa chín, người ấy liền gặt vì đã đến mùa”.

Người còn phán: “Chúng ta sẽ lấy gì mà hình dung nước Thiên Chúa? Hay dùng dụ ngôn nào mà so sánh nước đó được? Nước đó giống như hạt cải, khi gieo xuống đất thì nhỏ bé nhất trong tất cả các hạt trên mặt đất. Nhưng khi gieo rồi, nó mọc lên thành cây rau lớn nhất, và đâm những cành to, đến nỗi chim trời có thể tới núp bóng được”. Người dùng nhiều dụ ngôn như thế mà rao giảng lời Chúa cho họ, tuỳ sức họ có thể hiểu được, và Người chỉ nói với họ bằng dụ ngôn, nhưng khi ở riêng với các môn đệ, Người giải thích tất cả cho các ông.

Ðó là lời Chúa.

 

Suy niệm 1: ĐÊM HAY NGÀY, NGỦ HAY THỨC

 

Vào thời thánh Mác-cô viết sách Tin Mừng,

Hội Thánh ở Rôma, nơi Ngài đang sống, bị bách hại dữ dội.

Thiên Chúa như vắng mặt hay khoanh tay.

Nước Thiên Chúa đã được Đức Giêsu khai mở

nay có vẻ chững lại trước sự tấn công của đế quốc Rôma.

Nước Thiên Chúa liệu có tồn tại được chăng?

Liệu các kitô hữu có mất lòng tin trước nghịch cảnh?

Hai dụ ngôn trong bài Tin Mừng hôm nay

đem lại niềm hy vọng cho các kitô hữu đang xao xuyến.

 

Dụ ngôn đầu là dụ ngôn về Hạt Lúa tự mình lớn lên.

Có người gieo vãi hạt giống trên đất.

Không thấy nói đến chất lượng của đất hay hạt giống,

cũng không thấy nói đến nỗ lực của người gieo trồng,

dù hẳn người này có tưới nước, bón phân.

Điều dụ ngôn nhấn mạnh là sự tăng trưởng của hạt giống.

Hạt giống cứ tự mình lớn lên qua nhiều giai đoạn.

Trước hết nó mục nát đi để mầm nhú lên,

thành cây lúa vươn lên khỏi đất.

Sau đó có những lá lúa non đầu tiên, rồi trổ đòng đòng,

Cuối cùng là những bông lúa mang hạt nặng trĩu.

Người gieo hạt không sao hiểu được tiến trình này.

Anh ta chỉ biết hạt lúa đã đi con đường của nó,

con đường mầu nhiệm, âm thầm, không dễ nhận ra,

từ một hạt lúa thành rất nhiều hạt lúa.

Bất chấp anh ngủ hay thức, đêm hay ngày,

hạt lúa vẫn cứ đi, cứ lớn, không ai cản nổi.

Và kết cục là một mùa lúa chín vàng, chờ ngày gặt hái.

 

Đối với Đức Giêsu, Nước Thiên Chúa cũng giống hạt lúa,

cũng lớn lên từ từ theo một cách thức lạ lùng

mà chúng ta không hiểu được, không thấy được.

Trong lịch sử, có lúc Nước Thiên Chúa như bị vỡ vụn

bởi chia rẽ bè phái, bởi sức ép của bạo quyền,

hay bởi sự hư hỏng của chính những nhà lãnh đạo.

Nhưng thật ra Nước Thiên Chúa vẫn lớn lên,

được thanh luyện qua sóng gió và nhờ sóng gió,

được Chúa dắt đi an toàn trên nẻo đường chông gai.

Chúng ta phải đóng góp cho Nước Thiên Chúa,

nhưng không được quên lời thánh Phaolô (1 Cr 3,6-7):

“Tôi trồng, anh Apôlô tưới,

nhưng Thiên Chúa mới làm cho lớn lên.

Như thế, kẻ trồng hay người tưới chẳng là gì cả,

nhưng Thiên Chúa, Đấng làm cho lớn lên, mới đáng kể.”

Với đức tin, nhìn lại hai ngàn năm qua từ thời Đức Giêsu,

ta không thể phủ nhận sự tăng trưởng của Nước Chúa.

Vì Nước này là công trình của Thiên Chúa,

nên chúng ta không thất vọng khi gặp khó khăn,

cũng không coi Nước ấy lớn lên là do công của mình.

Chúng ta vẫn phải khiêm tốn đọc kinh Lạy Cha mỗi ngày:

“Xin Cha làm cho Nước của Cha mau đến” (Mt 6,10).

 

Dụ ngôn thứ hai cũng đem lại niềm hy vọng lạc quan.

Nước Thiên Chúa được ví như như một hạt cải nhỏ xíu

được gieo xuống đất,

sau trở thành bụi cây cao to cho chim trời đến làm tổ.

Đàn chim tượng trưng các dân tộc trên mặt đất (x. Đn 4,9).

Bụi cải cao to là hình ảnh của Nước Thiên Chúa.

Nước này sẽ thành nơi trú ngụ bình an cho mọi người.

Chúng ta tin vào kết cục viên mãn của Nước Chúa.

Thiên Chúa có cách đưa Nước ấy đến với con người.

Ngài thường dùng những con đường khó hiểu, khó chịu,

dùng thất bại để dẫn đến thành công.

Ngài cứu nhân loại bằng cái chết của Con trên thập giá.

 

Khi nhìn Hội Thánh hôm nay, với bao thách đố liên tục,

với bao vấn đề mới mẻ không dễ có câu trả lời,

với những đổ vỡ và thất bại, sai lầm và yếu đuối,

chúng ta không được nản lòng, mất kiên nhẫn, mất đức tin.

Chúng ta tin Thiên Chúa là chủ dòng lịch sử.

Ngài đang “bắt muôn loài phải quy phục Đức Kitô”,

để rồi “Thiên Chúa là tất cả cho mọi người” (1 Cr 15,28).

 

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu,

những hạt cải Chúa gieo vãi cách đây hai ngàn năm

nay đã thành cây cao, cho chim trời rủ nhau trú ngụ.

Nhúm men nhỏ bé được Chúa vùi vào khối bột,

đã làm bột dậy lên,

để trở thành tấm bánh thơm ngon cho thế giới.

 

Sau hai mươi thế kỷ,

các môn đệ Chúa không còn là nhóm Mười Hai bé nhỏ.

nhưng các kitô hữu đã bằng gần một phần ba dân số thế giới.

Chúng con được mời gọi xây dựng Nước Chúa trên trần gian,

cho đến khi tất cả mọi người nhận biết và tin yêu Chúa.

 

Xin cho chúng con đừng mặc cảm

vì người công giáo chỉ là thiểu số trên quê hương Việt Nam,

nhưng xin cho chúng con mạnh dạn làm chứng cho Chúa

trong việc xây dựng một xã hội công bằng và huynh đệ.

 

Hôm nay, chúng con phải tiếp tục làm việc như Chúa,

gieo hạt giống để làm nên những cánh rừng,

trở nên chất xúc tác để biến đổi môi trường sống.

Và chúng con biết rằng sớm muộn cũng sẽ thành công,

vì tin rằng Chúa vẫn cần mẫn làm việc với chúng con.

 

 

Suy Niệm 2: BÔNG LÚA TRĨU HẠT

 

Một người có cái nhìn bi quan về Hội Thánh

chắc sẽ tìm được nhiều dữ kiện để thất vọng.

Tại một số nước Âu Mỹ, nhiều nhà thờ vắng người,

chủng viện thiếu chủng sinh, tập viện tạm đóng cửa.

Có những khủng hoảng đức tin trong giới trẻ.

Có những lạm dụng chức quyền gây gương xấu.

Người ta tự hỏi Hội Thánh đã lỗi thời chưa.

Có cần phải tin vào Ðức Kitô nữa không?

Vào thời thánh Mác-cô viết sách Tin Mừng,

cũng có những Kitô hữu bi quan về Hội Thánh.

Hội Thánh ở Rôma chỉ là một thiểu số nhỏ nhoi

chịu bách hại dưới ách của bạo chúa Nê-rô.

Liệu Hội Thánh có tồn tại và phát triển không

dưới sức mạnh hùng hậu của đế quốc?

 

Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta niềm lạc quan.

Ðó là hai dụ ngôn về Nước Thiên Chúa,

cũng là hai dụ ngôn về hạt giống.

Trong dụ ngôn thứ nhất, hạt giống được gieo xuống đất

là bắt đầu nảy mầm và lớn lên,

theo một tiến trình không gì ngăn cản nổi.

Trước hết mọc lên thành cây lúa, rồi trổ đòng đòng

và sau cùng thành bông lúa trĩu hạt.

Tự nó, hạt giống mang một sức sống mạnh mẽ.

Nó lớn lên cả đêm lẫn ngày,

chẳng cần con người can thiệp.

Có điều gì mầu nhiệm trong sự tăng trưởng này

khiến chính người gieo cũng không sao hiểu nổi.

Một cách âm thầm, chậm rãi nhưng vững vàng,

hạt lúa đạt đến kết quả mỹ mãn.

 

Dụ ngôn thứ hai lại cho thấy một sự tương phản.

Nước Thiên Chúa như một hạt cải nhỏ xíu,

vậy mà theo thời gian, nó mọc lên thành cây,

và cây này lớn hơn mọi thứ cây cỏ khác.

Hạt bé nhất lại cho cây lớn nhất.

Nước Trời đã khởi đầu bằng Ðức Giêsu

và một nhóm nhỏ môn đệ làm nghề chài lưới.

Sau hai mươi thế kỷ,

Kitô giáo đã lan khắp thế giới, đến với mọi dân tộc.

Tuy nhiên, Nước Trời chỉ trọn vẹn vào ngày cánh chung.

 

Thái độ ta phải có là kiên nhẫn chờ đợi.

Hạt giống nào cũng phải vùi sâu dưới đất,

phải đương đầu với những khó khăn khi thành cây.

Có lúc ta thấy nó như bị chững lại hay suy thoái.

Có lúc ta sợ nó không đứng vững trước bão bùng.

Đây là lúc ta phải sống niềm tin:

tin rằng Thiên Chúa sẽ đưa Nước Ngài đến thành tựu,

bất chấp những khiếm khuyết và cản trở của con người.

Đừng nản chí mà ngừng gieo vãi hạt giống Lời Chúa,

dù nhiều khi chúng ta không thấy hạt giống lớn lên.

 

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu, 
xin thương nhìn đến Hội Thánh 
là đàn chiên của Chúa. 
Xin ban cho Hội Thánh 
sự hiệp nhất và yêu thương, 
để làm chứng cho Chúa 
giữa một thế giới đầy chia rẽ. 
Xin cho Hội Thánh 
không ngừng lớn lên như hạt lúa. 
Xin đừng để khó khăn làm chúng con chùn bước, 
đừng để dễ dãi làm chúng con ngủ quên. 
Ước gì Hội Thánh trở nên men 
được vùi sâu trong khối bột loài người 
để bột được dậy lên và trở nên tấm bánh. 
Ước gì Hội Thánh thành cây to bóng rợp 
để chim trời muôn phương rủ nhau đến làm tổ. 
Xin cho Hội Thánh 
trở nên bàn tiệc của mọi dân nước, 
nơi mọi người được hưởng niềm vui và tự do. 
Cuối cùng xin cho chúng con 
biết xây dựng một Hội Thánh tuyệt vời, 
nhưng vẫn chấp nhận cỏ lùng trong Hội Thánh. 
Ước gì khi thấy Hội Thánh ở trần gian, 
nhân loại nhận ra Nước Trời ở gần bên. Amen.


Nguồn: Hội Đồng Giám Mục Việt Nam hdgmvietnam.com