„Ngôi Mộ Trống“ Nào Trong Tôi?
(Trích bài chia sẻ của Cha Tuyên úy Phêrô Nguyễn Quân, SVD trong Thánh Lễ Chúa nhật Phục sinh)
"…Sáng hôm nay, Hội Thánh không chỉ kể lại một câu chuyện. Hội Thánh công bố một sự thật làm rung chuyển cả trời đất: Chúa đã sống lại!
Tin Mừng theo thánh Gioan đưa chúng ta đến trước một khung cảnh rất lạ: một ngôi mộ trống. Không có thiên thần rực sáng. Không có lời giải thích rõ ràng. Chỉ là một khoảng trống… một sự vắng mặt. Maria Mađalêna thấy và hoang mang. Phêrô thấy và còn đó những dấu hỏi. Nhưng Gioan: ông đã thấy… và ông đã tin. Gioan thấy không chỉ bằng đôi mắt mà còn bằng trái tim đã yêu.
Chỉ người yêu mới có thể hiểu những dấu chỉ rất nhỏ.
Chỉ người yêu mới nhận ra điều mà người khác không nhận ra.
Và chỉ người yêu mới dám tin, ngay cả khi chưa có bằng chứng trọn vẹn.
Tình yêu mở ra một cách nhìn. Nói cách khác: tình yêu làm cho người ta mang đôi mắt mới.
Tình yêu làm cho con tim “hiểu” trước khi trí óc kịp lý luận.
Vì yêu Thầy, Gioan không thể tin rằng cái chết là lời cuối cùng.
Vì yêu Thầy, ông không chấp nhận rằng ngôi mộ là điểm kết thúc.
Và vì thế, khi thấy ngôi mộ trống, ông không thấy sự mất mát…
Ông thấy một khởi đầu.
Hình ảnh ngôi mộ trống hôm nay cũng nói với chúng ta nhiều điều. Ngôi mộ trống không chỉ là một trong những dấu chỉ của sự Phục Sinh, mà còn là một câu hỏi cho mỗi người: trong cuộc sống của tôi, có những “ngôi mộ trống” nào không?
Đó có thể là một thế giới vắng bóng Thiên Chúa, khi con người sống như thể không cần đến Ngài.
Đó có khi là lời cầu nguyện của chúng ta dường như rơi vào im lặng.
Là khi ta đối diện với thất bại, bệnh tật, hay cái chết của người thân.
Ngôi mộ trống trong ta đó có thể là một tâm hồn đầy thù ghét, oán giận, không còn chỗ cho yêu thương.
Đó cũng có thể là những tương quan bị đổ vỡ, những vết thương chưa được chữa lành, những thất vọng làm ta mất niềm tin...
Những lúc ấy, cuộc đời như một ngôi mộ: lạnh lẽo, khép kín, và không lối thoát.
Và ta tự hỏi: Chúa ở đâu?
Nhưng mầu nhiệm Phục Sinh nói với chúng ta một điều rất khác:
Chính nơi tưởng như là vắng mặt, Thiên Chúa đang hiện diện.
Chính nơi tưởng như là kết thúc, Thiên Chúa đang khởi sự.
Chính nơi tưởng như là cái chết, Thiên Chúa đang âm thầm làm nảy sinh sự sống.
Ngôi mộ không còn là nơi giam giữ.
Ngôi mộ trở thành dấu chỉ của hy vọng...
Xin Chúa Phục Sinh ban cho mỗi người chúng ta một trái tim như Gioan: một trái tim đủ yêu để nhận ra Chúa ngay giữa những khoảng trống của cuộc đời. Để rồi, giữa những “ngôi mộ” tưởng như là dấu chấm hết, chúng ta vẫn dám tuyên xưng với tất cả xác tín:
Chúa đã sống lại thật! Alleluia!"

✓
Thứ Bảy Tuần Thánh
Ở lại trong thinh lặng, vững lòng trong đức tin, và nuôi dưỡng niềm hy vọng.
✓
Thứ Sáu Tuần Thánh: Đứng Dưới Chân Thập Giá
Anh chị em thân mến,
Hôm nay, Hội Thánh không cử hành Thánh lễ. Bàn thờ trống. Nhà tạm mở. Chuông không vang. Một sự thinh lặng bao trùm. Đó không phải là sự trống vắng vô nghĩa, nhưng là sự thinh lặng nặng trĩu của tình yêu bị đóng đinh.
Chúng ta được mời gọi đứng lại…
đứng dưới chân Thập Giá…
(Kính mời Anh Chị Em nghe tiếp)
✓
Thứ Năm Tuần Thánh: Mầu Nhiệm Tình Yêu Tự Hiến
Anh Chị Em thân mến,
Thứ Năm Tuần Thánh không chỉ là việc tưởng niệm một bữa ăn cuối cùng trong lịch sử, nhưng là việc Hội Thánh bước vào trung tâm của mầu nhiệm Kitô giáo: mầu nhiệm Tình Yêu tự hiến.
Trong bữa Tiệc Ly, ba chiều kích thần học sâu xa được đan quyện cách không thể tách rời: Thánh Thể – chức tư tế – và giới răn yêu thương. Đây không phải là ba thực tại song song, nhưng là ba cách diễn tả duy nhất của cùng một mầu nhiệm: Thiên Chúa tự trao ban chính mình cho con người.
Tin Mừng Gioan không thuật lại việc thiết lập Thánh Thể như Tin Mừng Nhất Lãm, nhưng thay vào đó là một hành vi gây chấn động: Đức Giêsu rửa chân cho các môn đệ (Ga 13). Điều này không phải là sự thiếu sót, nhưng là một lựa chọn thần học. Gioan muốn cho thấy rằng: Thánh Thể không thể hiểu nếu tách rời khỏi hành vi phục vụ; và phục vụ chỉ có thể hiểu trọn vẹn trong ánh sáng của Thánh Thể.
“Người yêu thương họ đến cùng” (Ga 13,1).
Từ “đến cùng” (eis telos) không chỉ mang nghĩa là “đến phút cuối”, nhưng là “đến mức trọn vẹn”, “đến mức viên mãn”. Tình yêu của Đức Kitô không dừng lại ở cảm xúc hay lời nói, nhưng đạt đến đỉnh điểm trong việc trao ban chính mình.
Hành vi rửa chân, trong bối cảnh Do Thái, là công việc của nô lệ. Khi Đức Giêsu – Đấng là Thầy và là Chúa, cúi xuống làm điều đó, Người không chỉ đảo lộn trật tự xã hội, nhưng còn mặc khải một chân lý về chính Thiên Chúa: Thiên Chúa là Đấng cúi xuống.
Đây là một mặc khải gây “vấp phạm” cho lý trí con người mọi thời. Con người thường tìm kiếm một Thiên Chúa quyền năng, chiến thắng, hiển hách. Nhưng Đức Giêsu lại cho thấy một Thiên Chúa quỳ gối trước con người, chạm vào bụi đất của thân phận họ, và rửa sạch những vết nhơ của họ.
Nếu Thánh Thể là “Mình bị nộp” và “Máu đổ ra”, thì rửa chân chính là “hình ảnh hữu hình” của mầu nhiệm đó trong đời sống cụ thể.
Thưa Anh Chị Em,
Cử hành Thứ Năm Tuần Thánh hôm nay đặt chúng ta trước một câu hỏi mang tính thời sự sâu sắc: Hội Thánh có còn là dấu chỉ của một Thiên Chúa cúi xuống không?
Trong một thế giới toàn cầu hóa nhưng phân mảnh, nơi con người ngày càng kết nối kỹ thuật số nhưng lại cô đơn hiện sinh, nơi quyền lực, thành công và hiệu suất trở thành thước đo giá trị, thì hành vi rửa chân của Chúa Giêsu vang lên như một lời chất vấn.
Chúng ta đang sống trong một nền văn hóa “tự quy chiếu”, nơi cái tôi được tôn vinh, nơi “phục vụ” dễ bị hiểu như một chiến lược để đạt lợi ích. Trong bối cảnh đó, tình yêu tự hiến của Đức Kitô trở thành một dòng chảy ngược chiều.
Phục vụ theo Tin Mừng không phải là một hành vi đạo đức phụ thêm, nhưng là căn tính của người Kitô hữu. Hội Thánh không hiện hữu để thống trị, nhưng để phục vụ; không để khẳng định mình, nhưng để trao ban chính mình.
Đức Cố Giáo Hoàng Phanxicô nhiều lần nhắc đến một “Hội Thánh đi ra” – một Hội Thánh dám bước ra khỏi chính mình để đến với những “vùng ngoại biên” của đời sống con người. Nhưng “đi ra” chỉ có ý nghĩa khi đó là một chuyển động của tình yêu tự hiến, chứ không phải là một chiến lược mục vụ đơn thuần.
Thứ Năm Tuần Thánh cũng là ngày thiết lập chức tư tế. Nhưng chức tư tế, theo ánh sáng của Tiệc Ly, không thể hiểu như một địa vị, mà là một hình thức hiện hữu vì người khác. Linh mục không phải là người “có quyền trên” cộng đoàn, nhưng là người mang lấy hình ảnh của Đức Kitô – Đấng cúi xuống rửa chân.
Trong một thế giới đang trải qua khủng hoảng niềm tin, không chỉ trong xã hội mà cả trong lòng Hội Thánh thì chứng tá mạnh mẽ nhất không phải là những lập luận, nhưng là một đời sống phục vụ khiêm hạ và trung tín.
Mỗi Thánh lễ là một “Tiệc Ly hôm nay”. Nhưng nếu Thánh Thể không dẫn đến việc rửa chân cho nhau trong đời sống hằng ngày, thì việc cử hành có nguy cơ trở thành một nghi thức trống rỗng.
Thánh Augustinô đã nói: “Hãy trở nên điều anh em lãnh nhận.”
Chúng ta lãnh nhận Mình Đức Kitô – Đấng tự hiến. Vì thế, chúng ta cũng được mời gọi trở nên “tấm bánh được bẻ ra” cho người khác.
Trong gia đình, nơi làm việc, và xã hội, đặc biệt trong bối cảnh người Công giáo sống giữa một xã hội ngày càng tục hóa thì lời mời gọi này càng trở nên cấp thiết.
Làm sao để đức tin không chỉ là một căn tính văn hóa, nhưng là một lựa chọn sống? Làm sao để Thánh Thể không chỉ dừng lại trên bàn thờ, nhưng tiếp tục trong đời sống?
Câu trả lời nằm ở chính cử chỉ đơn sơ nhưng triệt để của Đức Giêsu:
“Anh em hãy rửa chân cho nhau.”
Đó là nơi thần học trở thành đời sống.
Đó là nơi phụng vụ trở thành chứng tá.
Đó là nơi Hội Thánh trở nên chính mình.
Ước gì trong Thứ Năm Tuần Thánh này, chúng ta không chỉ chiêm ngắm một Thiên Chúa cúi xuống, nhưng còn để cho mình được biến đổi, để cũng biết cúi xuống trước anh chị em mình.
Vì chỉ khi cúi xuống, chúng ta mới chạm được vào chiều sâu của tình yêu.
Và chỉ khi yêu đến cùng, chúng ta mới thực sự bước vào mầu nhiệm của Thiên Chúa.
P. Nguyễn Quân, SVD
✓
Các bản tin khác:

MỪNG CHÚA GIÁNG SINH 2025
Kính thưa quý Cha và quý nam nữ Tu sĩ,
Kính thưa thầy Phó tế,
Kính thưa Hội đồng Mục vụ, quý Ban ngành, cùng toàn thể quý Ông Bà và Anh Chị Em
Trong bầu khí linh thiêng và tràn đầy niềm vui của đại lễ Giáng Sinh, khi Hội Thánh long trọng cử hành mầu nhiệm Ngôi Lời đã làm người và ở giữa chúng ta, con xin được gửi đến quý Cha, quý Tu sĩ, thầy Phó tế, Hội đồng Mục vụ, các Ban ngành và toàn thể quý Ông Bà Anh Chị Em lời chúc mừng Giáng Sinh an lành, thánh đức và chan chứa ân sủng của Hài Nhi Giêsu.
Giáng Sinh nhắc nhớ chúng ta rằng Thiên Chúa không đứng ngoài lịch sử con người, nhưng đã khiêm hạ đi vào phận người mong manh, để sẻ chia, nâng đỡ và dẫn đưa chúng ta đến nguồn hy vọng đích thực. Chính trong Hài Nhi nằm trong máng cỏ, chúng ta nhận ra một Thiên Chúa ở gần, một Thiên Chúa đồng hành và một Thiên Chúa yêu thương đến cùng.
Trong đêm Giáng Sinh, ước mong mỗi gia đình và mỗi người chúng ta đón nhận Hài Nhi Giêsu vào chính cuộc sống của mình, để Ngài sưởi ấm những tâm hồn mỏi mệt, chữa lành những vết thương còn âm ỉ và thắp lên ánh sáng hy vọng giữa những thách đố của thời đại.
Nguyện xin Bình An của Chúa Hài Đồng ở lại với tất cả chúng ta không chỉ trong mùa Giáng Sinh mà trong từng ngày của năm mới sắp đến.
Kính chúc tất cả một mùa Giáng Sinh bình an trong Chúa – hiệp nhất trong yêu thương – vững vàng trong hy vọng.
Thân mến,
Lm. Phêrô Nguyễn Quân, SVD
Tuyên uý

CHÚA NHẬT IV MÙA VỌNG
Emmanuel – Thiên Chúa ở cùng chúng ta
Anh Chị Em thân mến,
Chúa Nhật IV Mùa Vọng đưa chúng ta đến thật gần mầu nhiệm trung tâm của đức tin Kitô giáo: mầu nhiệm Ngôi Lời Nhập Thể. Sau bốn tuần chuẩn bị trong Mùa Vọng, Giáo Hội mời gọi mỗi người chúng ta mở lòng đón nhận Con Thiên Chúa, Đấng đã đến làm người vì yêu thương nhân loại. Tất cả các bài đọc Lời Chúa của Chúa Nhật này đều quy hướng về biến cố trọng đại ấy: Con Thiên Chúa đã nhập thể, sinh bởi Đức Trinh Nữ Maria, nhờ quyền năng Chúa Thánh Thần, đúng như lời Thiên Chúa đã hứa trong suốt lịch sử cứu độ.
Thưa Anh Chị Em,
“Thiên Chúa là Tình Yêu” (1 Ga 4,8). Khi trao ban cho trần gian Con Một của Ngài, Thiên Chúa đã nói với nhân loại bằng một ngôn ngữ duy nhất: ngôn ngữ của tình yêu. Chính vì thế, Con Thiên Chúa được gọi là Emmanuel, nghĩa là “Thiên Chúa ở cùng chúng ta”. Danh xưng này đã được loan báo qua miệng ngôn sứ Isaia và được thiên sứ xác nhận với thánh Giuse: “Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai; người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel”.
Thiên Chúa ở cùng chúng ta để làm gì, nếu không phải là để tỏ cho chúng ta biết tình yêu vô biên của Ngài? Tình yêu ấy được diễn tả trọn vẹn qua cả cuộc đời Đức Giêsu: từ máng cỏ Bêlem nghèo hèn cho đến thập giá đau thương. Tất cả đều là tiếng nói của một tình yêu tự hiến, yêu cho đến cùng.
Yêu nhau trăm sự chẳng nề,
Một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng.
Thiên Chúa cao vời khôn sánh, còn con người thấp hèn như bụi tro; thế nhưng chính tình yêu đã “kê bằng” khoảng cách ấy. Thiên Chúa đã cúi xuống để ở với con người, sống giữa con người và sống như con người, chỉ trừ tội lỗi. Chỉ nơi Đức Giêsu Kitô, Đấng mang trọn vẹn hai bản tính Thiên Chúa và con người, trời và đất mới thật sự gặp nhau. Thiên Chúa hạ mình xuống để con người được nâng lên với Ngài.
Vì thế, Giáng Sinh là lễ của sự khiêm nhường của Thiên Chúa. Thánh Phaolô đã diễn tả mầu nhiệm này bằng một từ rất sâu sắc: „kenosis – tự hủy“, “làm cho mình ra không” (Pl 2,7).
Đức Giêsu đã trút bỏ vinh quang Thiên Chúa, chấp nhận thân phận nghèo hèn của lịch sử nhân loại, và đi đến tận cùng của sự hạ mình: “Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự” (Pl 2,8).
Hơn nữa, Ngài đã chọn làm người nghèo giữa những người nghèo, ở giữa những ai bị áp bức và bỏ rơi. Ngài muốn Giáng Sinh trở thành ngày trời đất giao hòa, ngày Thiên Chúa và con người gặp gỡ trong yêu thương, để hòa bình bắt đầu nảy nở trên mặt đất. Ngài muốn Đấng Tối Cao vốn xa lạ trở nên thân quen, trở thành bạn hữu của loài người, để mời gọi mọi người nhận nhau là anh em. Ngài muốn Đấng giàu sang khôn sánh trở nên nghèo khó, để ngay cả người nghèo nhất cũng được đứng ngang hàng với Con Thiên Chúa. Nhờ đó, con người học biết yêu thương và tôn trọng người nghèo, như yêu mến chính Thiên Chúa.
Anh Chị Em thân mến,
Emmanuel – Thiên Chúa đã làm người và ở cùng chúng ta. Ngài nói với chúng ta bằng ngôn ngữ của tình yêu và mời gọi chúng ta học nói cùng một ngôn ngữ ấy. Khi con người biết nói bằng ngôn ngữ của tình yêu, những điều kỳ diệu sẽ xảy ra: các dân tộc biết tôn trọng và chia sẻ với nhau; các gia đình và cộng đoàn sống hòa thuận, hiệp nhất; con người biết nắm tay nhau như bạn hữu. Và khi đó, lời ca của các thiên thần trong đêm Giáng Sinh sẽ trở thành hiện thực:
“Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho loài người Chúa thương.”
Tâm hồn chúng ta sẽ mãi trống rỗng nếu chúng ta không đón nhận Đức Kitô, Thiên Chúa Nhập Thể, vào chính lòng mình và để Ngài được sinh ra trong chính tâm hồn ta. Angelus Siserius, nhà thần bí người Đức sống vào thế kỷ 17 từng nói „Nếu Chúa Giêsu được sinh ra cả ngàn vạn lần ở Bêlem mà không được sinh ra ít nhất một lần trong tâm hồn bạn thì cũng vô ích“. Chúa muốn bước vào những góc sâu kín nhất của tâm hồn chúng ta, nơi mà đôi khi chúng ta chưa dám chia sẻ với bất cứ ai. Khi nhận ra Đức Giêsu là ai và Ngài đến từ đâu, chúng ta mới thực sự biết cách mở lòng đón tiếp Ngài với trọn niềm tin yêu và phó thác.
Chúng ta hãy cầu xin Chúa Giêsu, Đấng được sinh ra cho chúng ta, ban ơn để mỗi người biết đón nhận mầu nhiệm Giáng Sinh và để cho Ngài biến đổi cuộc đời mình.
Kính chúc Anh Chị Em những ngày cuối của Mùa Vọng tràn đầy ân sủng, và một đại lễ Giáng Sinh an vui trong niềm xác tín: Emmanuel – Thiên Chúa ở cùng chúng ta.
Lm. Phêrô Nguyễn Quân, SVD
🕯️🕯️🕯️🕯️
Chúa Nhật III Mùa Vọng – Chúa Nhật Hồng (Gaudete)
Anh Chị Em thân mến,
Phụng vụ Chúa Nhật III Mùa Vọng vang lên lời mời gọi đầy trìu mến của Hội Thánh: “Hãy vui lên!” Giữa hành trình chờ đợi Đấng Cứu Thế, Hội Thánh tạm gác lại sắc tím sám hối để khoác lên màu hồng của niềm vui và hy vọng. Đó không phải là niềm vui hời hợt, nhưng là niềm vui phát sinh từ việc nhận ra rằng Chúa đang đến và Chúa đang hiện diện giữa chúng ta.
Ngôn sứ Isaia vẽ nên một bức tranh đầy ánh sáng và hy vọng: sa mạc nở hoa, kẻ mù được thấy, người điếc được nghe, kẻ què được nhảy nhót reo mừng. Đây không chỉ là lời hứa về một tương lai tốt đẹp, nhưng còn là dấu chỉ của sự hiện diện cứu độ của Thiên Chúa. Nơi nào có Chúa đến, nơi đó sự sống được hồi sinh, nỗi sợ hãi được xua tan, và con người được nâng dậy. Niềm vui Kitô giáo khởi đi từ xác tín ấy: Thiên Chúa không bỏ rơi thế giới này, không đứng ngoài những khổ đau của con người, nhưng bước vào, biến đổi và chữa lành.
Thánh Giacôbê trong bài đọc thứ hai mời gọi cộng đoàn kiên nhẫn và vững lòng trông đợi: “Anh em hãy vững tâm, vì Chúa đã gần đến.” Niềm vui của người Kitô hữu không loại trừ gian nan, nhưng được nuôi dưỡng trong sự kiên trì và tín thác. Giữa những thử thách, mệt mỏi và chờ đợi kéo dài, người tin không buông xuôi, bởi họ biết rằng từng giây phút đời mình đều nằm trong bàn tay quan phòng của Thiên Chúa. Chính trong sự kiên nhẫn ấy, niềm vui âm thầm lớn lên, một niềm vui sâu lắng, bền bỉ và đầy hy vọng.
Tin Mừng theo thánh Matthêu đưa chúng ta đến với một khung cảnh rất nhân bản: Gioan Tẩy Giả đang ở trong tù, băn khoăn và tự hỏi: “Thầy có thật là Đấng phải đến không?” Câu hỏi ấy cũng là câu hỏi của biết bao con người hôm nay, khi đối diện với đau khổ, bất công và những giới hạn của phận người. Chúa Giêsu không trả lời bằng lý thuyết, nhưng bằng những dấu chỉ của sự sống: người mù được thấy, kẻ què được đi, người nghèo được nghe loan báo Tin Mừng. Qua đó, Chúa cho thấy: Thiên Chúa đang hiện diện ngay trong những gì rất cụ thể của đời sống con người. Niềm vui không đến từ việc mọi vấn đề lập tức biến mất, nhưng từ việc nhận ra Chúa đang âm thầm hành động giữa những mong manh ấy.
Chúa Nhật Hồng mời gọi chúng ta học lại cách nhìn đời sống bằng đôi mắt đức tin. Khi có Chúa hiện diện, từng khoảnh khắc đời thường – dù là công việc vất vả, những lo toan gia đình hay những hy sinh thầm lặng – đều có thể trở thành nơi gặp gỡ Chúa và nguồn mạch của niềm vui. Niềm vui ấy không ồn ào, nhưng sâu lắng; không phô trương, nhưng bền bỉ. Đó là niềm vui của người biết mình được yêu thương, được đồng hành và không bao giờ bị bỏ rơi.
Từ niềm vui được đón nhận, người Kitô hữu được mời gọi trở thành khí cụ lan tỏa niềm vui cho thế giới. Lan tỏa niềm vui không phải bằng những lời nói lớn lao, nhưng bằng đời sống chứng tá: một thái độ kiên nhẫn hơn, một cử chỉ cảm thông, một hành động phục vụ vô vị lợi. Khi chúng ta biết nâng đỡ người yếu đuối, chia sẻ với người nghèo, và sống trung tín trong bổn phận hằng ngày, chúng ta đang cho thế giới thấy rằng: Chúa đang ở đây, và sự hiện diện của Người mang lại niềm vui và hy vọng.
Ước gì trong Chúa Nhật III Mùa Vọng này, mỗi người chúng ta biết mở lòng để nhận ra Chúa đang đến rất gần, đang hiện diện trong từng giây phút của cuộc đời mình. Xin cho niềm vui của Tin Mừng thấm vào tâm hồn chúng ta, để từ đó, niềm vui ấy được lan tỏa đến gia đình, cộng đoàn và tất cả những ai chúng ta gặp gỡ trên hành trình đời sống.
Mến chúc quý Ông Bà và Anh Chị Em luôn vui trong niềm vui của Chúa.
Lm. Phêrô Nguyễn Quân, SVD
🕯️🕯️🕯️
Chúa Nhật II Mùa Vọng
“Hãy dọn sẵn con đường cho Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi.” (Mt 3,1–12)
Anh chị em thân mến,
Chúa Nhật II Mùa Vọng đưa chúng ta đến với hình ảnh mạnh mẽ của thánh Gioan Tẩy Giả, người được sai đến để “dọn đường cho Chúa”. Gioan xuất hiện giữa hoang địa, không tìm kiếm sự ủng hộ hay tiếng tăm, nhưng chỉ rao giảng một sứ điệp đơn sơ mà sắc bén: “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần.” Lời kêu gọi sám hối ấy không phải là lời đe dọa khiến chúng ta sợ hãi, nhưng là lời đánh thức, mời chúng ta ra khỏi những thói quen cũ kỹ, những suy nghĩ lệch lạc hay sự an phận trước những rạn nứt trong đời sống mà ta thường bỏ qua. Sám hối là nhìn lại để quay trở về hướng đúng, để Chúa có thể thực sự bước vào đời sống của chúng ta.
Khi Gioan kêu gọi “Hãy dọn sẵn con đường cho Chúa”, ngài không nói đến những con đường bên ngoài, nhưng là con đường trong tâm hồn và trong lối sống của mỗi người. Dọn đường là biết bỏ bớt những điều khiến lòng ta nặng nề như giận hờn, ích kỷ hay những lời nói gây tổn thương cho nhau. Sửa lối cho thẳng là trở về với sự thật, sự chân thành, với tinh thần thiện chí trong bổn phận mỗi ngày. Lấp đầy những hố sâu trong các mối tương quan bằng sự tha thứ, và san phẳng những gồ ghề của kiêu căng, cố chấp bằng sự khiêm tốn và lắng nghe.
Mùa Vọng không chỉ là sự chuẩn bị mừng lễ Giáng Sinh bên ngoài, nhưng quan trọng hơn là thời gian chuẩn bị để Chúa bước vào gia đình và môi trường sống của chúng ta hôm nay. Trong gia đình, một lời xin lỗi chân thành, một nụ cười hay một sự chủ động làm hòa có thể là bước dọn đường rất cụ thể. Trong đời sống cộng đoàn và nơi làm việc, bớt đi một lời phàn nàn và thêm vào một lời khích lệ đã làm cho bầu khí trở nên nhẹ nhàng và sáng hơn. Làm việc với lòng yêu mến, tinh thần phục vụ và trách nhiệm; biết giữ lời hứa và cư xử với sự tôn trọng là những cách sửa lối cho thẳng rất thiết thực. Trong tâm hồn, dành mỗi ngày một chút thinh lặng để xét mình, đọc một đoạn Tin Mừng để định hướng cho ngày sống, và sẵn sàng từ bỏ những điều khiến mình xa Chúa và xa anh chị em chính là những bước nhỏ nhưng vững chắc để dọn đường cho Chúa.
Gioan Tẩy Giả còn nhấn mạnh: “Hãy sinh hoa trái xứng với lòng sám hối.” Đó là lời mời gọi mạnh mẽ để chúng ta biến đổi đời sống một cách cụ thể. Chúa không đòi hỏi chúng ta những lời nói trau chuốt, nhưng mong nơi chúng ta những hoa trái thật: lòng nhân ái hơn, khiêm nhường hơn, biết chia sẻ với người gặp khó khăn, biết trân trọng môi trường sống và biết quảng đại trong việc phục vụ cộng đoàn.
Anh chị em thân mến, Mùa Vọng giống như bình minh trước một ngày mới. Ánh sáng đang đến gần, và chúng ta được mời gọi mở rộng cánh cửa lòng để ánh sáng ấy bước vào. Xin cho mỗi người, mỗi gia đình trong cộng đoàn trở thành một con đường phẳng phiu, một máng cỏ đơn sơ nhưng ấm áp, để Chúa Giêsu có thể tìm thấy nơi dừng chân yêu thương trong chính cuộc sống của chúng ta. Nguyện xin lời rao giảng của thánh Gioan Tẩy Giả tiếp tục đánh thức và giúp chúng ta đổi mới mỗi ngày, để đời sống của chúng ta luôn bừng cháy niềm hy vọng và sự hiện diện của Chúa mỗi ngày.
Mến chúc quý Ông Bà và Anh Chị Em bước vào tuần thứ II của Mùa Vọng với nhiều ân sủng và bình an của Chúa.
Lm Phêrô Nguyễn Quân, SVD
🕯️🕯️
Chúa nhật I Mùa Vọng
“Tỉnh thức để bắt đầu lại trong hy vọng”
Anh chị em thân mến,
Mùa Vọng lại đến với chúng ta như một khởi đầu mới của Năm Phụng vụ và cũng là một cơ hội quý giá để mỗi người nhìn lại hành trình đức tin của mình. Mùa Vọng không phải chỉ là bốn tuần chuẩn bị cho lễ Giáng Sinh, nhưng còn là một thời điểm đặc biệt để chúng ta làm mới lại tâm hồn, sưởi ấm lại niềm hy vọng mà chủ đề của Năm Thánh 2025 đã nhấn mạnh cho chúng ta, là „Những người hành hương của hy vọng” và bước đi những bước vững chắc hơn trên con đường theo Chúa.
Tin Mừng Chúa nhật này mời chúng ta tỉnh thức: “Anh em hãy tỉnh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em đến” (Mt 24,42). Lời mời gọi ấy không nhằm làm chúng ta sợ hãi, nhưng nhắc chúng ta sống trọn vẹn từng ngày trong ý nghĩa, trong tỉnh thức và trong yêu thương. Chúa không đến như một Đấng đe dọa, nhưng như một người yêu thương muốn được đón tiếp trong tâm hồn ta. Tỉnh thức là giữ cho lòng mình không lơ là, không bị cuốn trôi trong những bận rộn vô nghĩa hay những thói quen khiến ta xa Chúa và xa nhau. Tỉnh thức nghĩa là dám sống ngay hôm nay điều tốt nhất có thể: một lời an ủi, một sự tha thứ, một hành động yêu thương… tất cả đều có thể trở thành nơi Chúa viếng thăm.
Ngôn sứ Isaia trong bài đọc I vẽ nên một hình ảnh đầy hy vọng: mọi dân tộc tuôn về núi của Chúa, tìm kiếm ánh sáng và bình an. Đó là hình ảnh của một thế giới biết quay về với Thiên Chúa để học sống yêu thương và hiệp nhất. Mùa Vọng cũng là lời mời gọi chúng ta “lên núi của Chúa” bằng những bước rất cụ thể: dành cho Chúa nhiều thinh lặng hơn, tìm lại chiều sâu của đời sống cầu nguyện, và mở lòng mình để đón ánh sáng của Lời Chúa. Khi ta bước đi trong ánh sáng, tâm hồn sẽ được sưởi ấm, và cuộc sống cũng dần trở nên bình an hơn.
Thánh Phaolô trong thư gửi tín hữu Rôma nói với chúng ta một câu rất đẹp và đáng suy ngẫm: “Đã đến giờ chúng ta thức dậy.” Có lẽ giữa cuộc sống bận rộn, đôi khi chúng ta như người đang ngủ mê: ngủ trong ích kỷ, ngủ trong buông thả, ngủ trong những mệt mỏi khiến ta không còn thiết tha yêu thương và sống đạo. Vị Tô
ng đồ dân ngoại mời ta “mặc lấy Chúa Kitô”, nghĩa là để cho Chúa định hướng đời mình, để ánh sáng của Người thay thế cho bóng tối của những thói quen cũ. Mùa Vọng là cơ hội để ta đặt sang bên những điều ngăn cản mình đến gần Chúa và gần nhau, đồng thời làm mới lại tinh thần sống đạo trong gia đình, trong cộng đoàn và trong cuộc sống thường ngày.
Chúa đến không chỉ vào ngày tận thế hay ngày ta kết thúc hành trình dương gian, cũng không chỉ vào đêm Giáng Sinh. Chúa đến mỗi ngày, rất nhẹ nhàng và đơn sơ trong những biến cố nhỏ bé của đời sống. Người đến trong một lời khích lệ dành cho ai đang buồn khổ; đến trong sự quan tâm dành cho người yếu đuối; đến trong một quyết định sống tốt hơn; đến trong nỗ lực vượt qua chính mình để yêu thương ai đó. Ai biết tỉnh thức thì nhận ra Chúa vẫn âm thầm bước vào cuộc đời mình từng ngày. Và từ đó, Mùa Vọng trở thành một mùa thật đẹp: mùa của niềm vui nhẹ nhàng, mùa của hy vọng bền bỉ, mùa của lòng can đảm để bắt đầu lại.
Anh chị em thân mến,
Chúng ta khởi đầu Mùa Vọng với lời mời gọi tỉnh thức, không để lo âu lấn át, nhưng để trái tim mình luôn rộng mở trước sự hiện diện của Chúa. Xin Chúa giúp chúng ta bước đi trong ánh sáng của Người; biết làm mới lại tâm hồn mình; biết sống yêu thương cách cụ thể hơn trong gia đình và cộng đoàn; và biết chuẩn bị cho Chúa đến, không chỉ bằng những việc đạo đức, mà còn bằng một tâm hồn đơn sơ, hiền hòa và rộng mở để biết đón nhận.
Xin Chúa Giêsu, Đấng đã đến, đang đến và sẽ đến, chúc lành cho từng người, từng gia đình, từng cộng đoàn và giúp chúng ta sống trọn vẹn bốn tuần Mùa Vọng như hành trình trở về với nguồn yêu thương, bình an và hy vọng đích thực.
Lm. Phêrô Nguyễn Quân, SVD
🕯️