Offcanvas Section

You can publish whatever you want in the Offcanvas Section. It can be any module or particle.

By default, the available module positions are offcanvas-a and offcanvas-b but you can add as many module positions as you want from the Layout Manager.

You can also add the hidden-phone module class suffix to your modules so they do not appear in the Offcanvas Section when the site is loaded on a mobile device.

MỪNG CHÚA GIÁNG SINH 2025

Kính thưa quý Cha và quý nam nữ Tu sĩ,
Kính thưa thầy Phó tế,
Kính thưa Hội đồng Mục vụ, quý Ban ngành, cùng toàn thể quý Ông Bà và Anh Chị Em

Trong bầu khí linh thiêng và tràn đầy niềm vui của đại lễ Giáng Sinh, khi Hội Thánh long trọng cử hành mầu nhiệm Ngôi Lời đã làm người và ở giữa chúng ta, con xin được gửi đến quý Cha, quý Tu sĩ, thầy Phó tế, Hội đồng Mục vụ, các Ban ngành và toàn thể quý Ông Bà Anh Chị Em lời chúc mừng Giáng Sinh an lành, thánh đức và chan chứa ân sủng của Hài Nhi Giêsu.

Giáng Sinh nhắc nhớ chúng ta rằng Thiên Chúa không đứng ngoài lịch sử con người, nhưng đã khiêm hạ đi vào phận người mong manh, để sẻ chia, nâng đỡ và dẫn đưa chúng ta đến nguồn hy vọng đích thực. Chính trong Hài Nhi nằm trong máng cỏ, chúng ta nhận ra một Thiên Chúa ở gần, một Thiên Chúa đồng hành và một Thiên Chúa yêu thương đến cùng.

Trong đêm Giáng Sinh, ước mong mỗi gia đình và mỗi người chúng ta đón nhận Hài Nhi Giêsu vào chính cuộc sống của mình, để Ngài sưởi ấm những tâm hồn mỏi mệt, chữa lành những vết thương còn âm ỉ và thắp lên ánh sáng hy vọng giữa những thách đố của thời đại.

Nguyện xin Bình An của Chúa Hài Đồng ở lại với tất cả chúng ta không chỉ trong mùa Giáng Sinh mà trong từng ngày của năm mới sắp đến.

Kính chúc tất cả một mùa Giáng Sinh bình an trong Chúahiệp nhất trong yêu thươngvững vàng trong hy vọng.

Thân mến,

Lm. Phêrô Nguyễn Quân, SVD
Tuyên uý

✨

 

CHÚA NHẬT IV MÙA VỌNG
Emmanuel – Thiên Chúa ở cùng chúng ta

Anh Chị Em thân mến,

Chúa Nhật IV Mùa Vọng đưa chúng ta đến thật gần mầu nhiệm trung tâm của đức tin Kitô giáo: mầu nhiệm Ngôi Lời Nhập Thể. Sau bốn tuần chuẩn bị trong Mùa Vọng, Giáo Hội mời gọi mỗi người chúng ta mở lòng đón nhận Con Thiên Chúa, Đấng đã đến làm người vì yêu thương nhân loại. Tất cả các bài đọc Lời Chúa của Chúa Nhật này đều quy hướng về biến cố trọng đại ấy: Con Thiên Chúa đã nhập thể, sinh bởi Đức Trinh Nữ Maria, nhờ quyền năng Chúa Thánh Thần, đúng như lời Thiên Chúa đã hứa trong suốt lịch sử cứu độ.

Thưa Anh Chị Em,
Thiên Chúa là Tình Yêu” (1 Ga 4,8). Khi trao ban cho trần gian Con Một của Ngài, Thiên Chúa đã nói với nhân loại bằng một ngôn ngữ duy nhất: ngôn ngữ của tình yêu. Chính vì thế, Con Thiên Chúa được gọi là Emmanuel, nghĩa là “Thiên Chúa ở cùng chúng ta”. Danh xưng này đã được loan báo qua miệng ngôn sứ Isaia và được thiên sứ xác nhận với thánh Giuse: “Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai; người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel”.
Thiên Chúa ở cùng chúng ta để làm gì, nếu không phải là để tỏ cho chúng ta biết tình yêu vô biên của Ngài? Tình yêu ấy được diễn tả trọn vẹn qua cả cuộc đời Đức Giêsu: từ máng cỏ Bêlem nghèo hèn cho đến thập giá đau thương. Tất cả đều là tiếng nói của một tình yêu tự hiến, yêu cho đến cùng.

Yêu nhau trăm sự chẳng nề,
Một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng.

Thiên Chúa cao vời khôn sánh, còn con người thấp hèn như bụi tro; thế nhưng chính tình yêu đã “kê bằng” khoảng cách ấy. Thiên Chúa đã cúi xuống để ở với con người, sống giữa con người và sống như con người, chỉ trừ tội lỗi. Chỉ nơi Đức Giêsu Kitô, Đấng mang trọn vẹn hai bản tính Thiên Chúa và con người, trời và đất mới thật sự gặp nhau. Thiên Chúa hạ mình xuống để con người được nâng lên với Ngài.

Vì thế, Giáng Sinh là lễ của sự khiêm nhường của Thiên Chúa. Thánh Phaolô đã diễn tả mầu nhiệm này bằng một từ rất sâu sắc: „kenosis – tự hủy“, “làm cho mình ra không” (Pl 2,7).

Đức Giêsu đã trút bỏ vinh quang Thiên Chúa, chấp nhận thân phận nghèo hèn của lịch sử nhân loại, và đi đến tận cùng của sự hạ mình: “Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự” (Pl 2,8).
Hơn nữa, Ngài đã chọn làm người nghèo giữa những người nghèo, ở giữa những ai bị áp bức và bỏ rơi. Ngài muốn Giáng Sinh trở thành ngày trời đất giao hòa, ngày Thiên Chúa và con người gặp gỡ trong yêu thương, để hòa bình bắt đầu nảy nở trên mặt đất. Ngài muốn Đấng Tối Cao vốn xa lạ trở nên thân quen, trở thành bạn hữu của loài người, để mời gọi mọi người nhận nhau là anh em. Ngài muốn Đấng giàu sang khôn sánh trở nên nghèo khó, để ngay cả người nghèo nhất cũng được đứng ngang hàng với Con Thiên Chúa. Nhờ đó, con người học biết yêu thương và tôn trọng người nghèo, như yêu mến chính Thiên Chúa.

Anh Chị Em thân mến,
Emmanuel – Thiên Chúa đã làm người và ở cùng chúng ta. Ngài nói với chúng ta bằng ngôn ngữ của tình yêu và mời gọi chúng ta học nói cùng một ngôn ngữ ấy. Khi con người biết nói bằng ngôn ngữ của tình yêu, những điều kỳ diệu sẽ xảy ra: các dân tộc biết tôn trọng và chia sẻ với nhau; các gia đình và cộng đoàn sống hòa thuận, hiệp nhất; con người biết nắm tay nhau như bạn hữu. Và khi đó, lời ca của các thiên thần trong đêm Giáng Sinh sẽ trở thành hiện thực:
Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho loài người Chúa thương.”

Tâm hồn chúng ta sẽ mãi trống rỗng nếu chúng ta không đón nhận Đức Kitô, Thiên Chúa Nhập Thể, vào chính lòng mình và để Ngài được sinh ra trong chính tâm hồn ta. Angelus Siserius, nhà thần bí người Đức sống vào thế kỷ 17 từng nói „Nếu Chúa Giêsu được sinh ra cả ngàn vạn lần ở Bêlem mà không được sinh ra ít nhất một lần trong tâm hồn bạn thì cũng vô ích“. Chúa muốn bước vào những góc sâu kín nhất của tâm hồn chúng ta, nơi mà đôi khi chúng ta chưa dám chia sẻ với bất cứ ai. Khi nhận ra Đức Giêsu là ai và Ngài đến từ đâu, chúng ta mới thực sự biết cách mở lòng đón tiếp Ngài với trọn niềm tin yêu và phó thác.

Chúng ta hãy cầu xin Chúa Giêsu, Đấng được sinh ra cho chúng ta, ban ơn để mỗi người biết đón nhận mầu nhiệm Giáng Sinh và để cho Ngài biến đổi cuộc đời mình.

Kính chúc Anh Chị Em những ngày cuối của Mùa Vọng tràn đầy ân sủng, và một đại lễ Giáng Sinh an vui trong niềm xác tín: Emmanuel – Thiên Chúa ở cùng chúng ta.

Lm. Phêrô Nguyễn Quân, SVD

🕯️🕯️🕯️🕯️

 


 Các bản tin khác:

 

TTMVBarcode

 

 

Chúa Nhật III Mùa Vọng – Chúa Nhật Hồng (Gaudete)

Anh Chị Em thân mến,

Phụng vụ Chúa Nhật III Mùa Vọng vang lên lời mời gọi đầy trìu mến của Hội Thánh: “Hãy vui lên!” Giữa hành trình chờ đợi Đấng Cứu Thế, Hội Thánh tạm gác lại sắc tím sám hối để khoác lên màu hồng của niềm vui và hy vọng. Đó không phải là niềm vui hời hợt, nhưng là niềm vui phát sinh từ việc nhận ra rằng Chúa đang đến và Chúa đang hiện diện giữa chúng ta.

Ngôn sứ Isaia vẽ nên một bức tranh đầy ánh sáng và hy vọng: sa mạc nở hoa, kẻ mù được thấy, người điếc được nghe, kẻ què được nhảy nhót reo mừng. Đây không chỉ là lời hứa về một tương lai tốt đẹp, nhưng còn là dấu chỉ của sự hiện diện cứu độ của Thiên Chúa. Nơi nào có Chúa đến, nơi đó sự sống được hồi sinh, nỗi sợ hãi được xua tan, và con người được nâng dậy. Niềm vui Kitô giáo khởi đi từ xác tín ấy: Thiên Chúa không bỏ rơi thế giới này, không đứng ngoài những khổ đau của con người, nhưng bước vào, biến đổi và chữa lành.

Thánh Giacôbê trong bài đọc thứ hai mời gọi cộng đoàn kiên nhẫn và vững lòng trông đợi: “Anh em hãy vững tâm, vì Chúa đã gần đến.” Niềm vui của người Kitô hữu không loại trừ gian nan, nhưng được nuôi dưỡng trong sự kiên trì và tín thác. Giữa những thử thách, mệt mỏi và chờ đợi kéo dài, người tin không buông xuôi, bởi họ biết rằng từng giây phút đời mình đều nằm trong bàn tay quan phòng của Thiên Chúa. Chính trong sự kiên nhẫn ấy, niềm vui âm thầm lớn lên, một niềm vui sâu lắng, bền bỉ và đầy hy vọng.

Tin Mừng theo thánh Matthêu đưa chúng ta đến với một khung cảnh rất nhân bản: Gioan Tẩy Giả đang ở trong tù, băn khoăn và tự hỏi: “Thầy có thật là Đấng phải đến không?” Câu hỏi ấy cũng là câu hỏi của biết bao con người hôm nay, khi đối diện với đau khổ, bất công và những giới hạn của phận người. Chúa Giêsu không trả lời bằng lý thuyết, nhưng bằng những dấu chỉ của sự sống: người mù được thấy, kẻ què được đi, người nghèo được nghe loan báo Tin Mừng. Qua đó, Chúa cho thấy: Thiên Chúa đang hiện diện ngay trong những gì rất cụ thể của đời sống con người. Niềm vui không đến từ việc mọi vấn đề lập tức biến mất, nhưng từ việc nhận ra Chúa đang âm thầm hành động giữa những mong manh ấy.

Chúa Nhật Hồng mời gọi chúng ta học lại cách nhìn đời sống bằng đôi mắt đức tin. Khi có Chúa hiện diện, từng khoảnh khắc đời thường – dù là công việc vất vả, những lo toan gia đình hay những hy sinh thầm lặng – đều có thể trở thành nơi gặp gỡ Chúa và nguồn mạch của niềm vui. Niềm vui ấy không ồn ào, nhưng sâu lắng; không phô trương, nhưng bền bỉ. Đó là niềm vui của người biết mình được yêu thương, được đồng hành và không bao giờ bị bỏ rơi.

Từ niềm vui được đón nhận, người Kitô hữu được mời gọi trở thành khí cụ lan tỏa niềm vui cho thế giới. Lan tỏa niềm vui không phải bằng những lời nói lớn lao, nhưng bằng đời sống chứng tá: một thái độ kiên nhẫn hơn, một cử chỉ cảm thông, một hành động phục vụ vô vị lợi. Khi chúng ta biết nâng đỡ người yếu đuối, chia sẻ với người nghèo, và sống trung tín trong bổn phận hằng ngày, chúng ta đang cho thế giới thấy rằng: Chúa đang ở đây, và sự hiện diện của Người mang lại niềm vui và hy vọng.

Ước gì trong Chúa Nhật III Mùa Vọng này, mỗi người chúng ta biết mở lòng để nhận ra Chúa đang đến rất gần, đang hiện diện trong từng giây phút của cuộc đời mình. Xin cho niềm vui của Tin Mừng thấm vào tâm hồn chúng ta, để từ đó, niềm vui ấy được lan tỏa đến gia đình, cộng đoàn và tất cả những ai chúng ta gặp gỡ trên hành trình đời sống.

Mến chúc quý Ông Bà và Anh Chị Em luôn vui trong niềm vui của Chúa.

Lm. Phêrô Nguyễn Quân, SVD

🕯️🕯️🕯️

 

Chúa Nhật II Mùa Vọng
“Hãy dọn sẵn con đường cho Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi.” (Mt 3,1–12)

Anh chị em thân mến,

Chúa Nhật II Mùa Vọng đưa chúng ta đến với hình ảnh mạnh mẽ của thánh Gioan Tẩy Giả, người được sai đến để “dọn đường cho Chúa”. Gioan xuất hiện giữa hoang địa, không tìm kiếm sự ủng hộ hay tiếng tăm, nhưng chỉ rao giảng một sứ điệp đơn sơ mà sắc bén: “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần.” Lời kêu gọi sám hối ấy không phải là lời đe dọa khiến chúng ta sợ hãi, nhưng là lời đánh thức, mời chúng ta ra khỏi những thói quen cũ kỹ, những suy nghĩ lệch lạc hay sự an phận trước những rạn nứt trong đời sống mà ta thường bỏ qua. Sám hối là nhìn lại để quay trở về hướng đúng, để Chúa có thể thực sự bước vào đời sống của chúng ta.

Khi Gioan kêu gọi “Hãy dọn sẵn con đường cho Chúa”, ngài không nói đến những con đường bên ngoài, nhưng là con đường trong tâm hồn và trong lối sống của mỗi người. Dọn đường là biết bỏ bớt những điều khiến lòng ta nặng nề như giận hờn, ích kỷ hay những lời nói gây tổn thương cho nhau. Sửa lối cho thẳng là trở về với sự thật, sự chân thành, với tinh thần thiện chí trong bổn phận mỗi ngày. Lấp đầy những hố sâu trong các mối tương quan bằng sự tha thứ, và san phẳng những gồ ghề của kiêu căng, cố chấp bằng sự khiêm tốn và lắng nghe.

Mùa Vọng không chỉ là sự chuẩn bị mừng lễ Giáng Sinh bên ngoài, nhưng quan trọng hơn là thời gian chuẩn bị để Chúa bước vào gia đình và môi trường sống của chúng ta hôm nay. Trong gia đình, một lời xin lỗi chân thành, một nụ cười hay một sự chủ động làm hòa có thể là bước dọn đường rất cụ thể. Trong đời sống cộng đoàn và nơi làm việc, bớt đi một lời phàn nàn và thêm vào một lời khích lệ đã làm cho bầu khí trở nên nhẹ nhàng và sáng hơn. Làm việc với lòng yêu mến, tinh thần phục vụ và trách nhiệm; biết giữ lời hứa và cư xử với sự tôn trọng là những cách sửa lối cho thẳng rất thiết thực. Trong tâm hồn, dành mỗi ngày một chút thinh lặng để xét mình, đọc một đoạn Tin Mừng để định hướng cho ngày sống, và sẵn sàng từ bỏ những điều khiến mình xa Chúa và xa anh chị em chính là những bước nhỏ nhưng vững chắc để dọn đường cho Chúa.

Gioan Tẩy Giả còn nhấn mạnh: “Hãy sinh hoa trái xứng với lòng sám hối.” Đó là lời mời gọi mạnh mẽ để chúng ta biến đổi đời sống một cách cụ thể. Chúa không đòi hỏi chúng ta những lời nói trau chuốt, nhưng mong nơi chúng ta những hoa trái thật: lòng nhân ái hơn, khiêm nhường hơn, biết chia sẻ với người gặp khó khăn, biết trân trọng môi trường sống và biết quảng đại trong việc phục vụ cộng đoàn.

Anh chị em thân mến, Mùa Vọng giống như bình minh trước một ngày mới. Ánh sáng đang đến gần, và chúng ta được mời gọi mở rộng cánh cửa lòng để ánh sáng ấy bước vào. Xin cho mỗi người, mỗi gia đình trong cộng đoàn trở thành một con đường phẳng phiu, một máng cỏ đơn sơ nhưng ấm áp, để Chúa Giêsu có thể tìm thấy nơi dừng chân yêu thương trong chính cuộc sống của chúng ta. Nguyện xin lời rao giảng của thánh Gioan Tẩy Giả tiếp tục đánh thức và giúp chúng ta đổi mới mỗi ngày, để đời sống của chúng ta luôn bừng cháy niềm hy vọng và sự hiện diện của Chúa mỗi ngày.

Mến chúc quý Ông Bà và Anh Chị Em bước vào tuần thứ II của Mùa Vọng với nhiều ân sủng và bình an của Chúa.

Lm Phêrô Nguyễn Quân, SVD

 🕯️🕯️

 

Chúa nhật I Mùa Vọng
“Tỉnh thức để bắt đầu lại trong hy vọng”

Anh chị em thân mến,

Mùa Vọng lại đến với chúng ta như một khởi đầu mới của Năm Phụng vụ và cũng là một cơ hội quý giá để mỗi người nhìn lại hành trình đức tin của mình. Mùa Vọng không phải chỉ là bốn tuần chuẩn bị cho lễ Giáng Sinh, nhưng còn là một thời điểm đặc biệt để chúng ta làm mới lại tâm hồn, sưởi ấm lại niềm hy vọng mà chủ đề của Năm Thánh 2025 đã nhấn mạnh cho chúng ta, là „Những người hành hương của hy vọng” và bước đi những bước vững chắc hơn trên con đường theo Chúa.

Tin Mừng Chúa nhật này mời chúng ta tỉnh thức: “Anh em hãy tỉnh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em đến” (Mt 24,42). Lời mời gọi ấy không nhằm làm chúng ta sợ hãi, nhưng nhắc chúng ta sống trọn vẹn từng ngày trong ý nghĩa, trong tỉnh thức và trong yêu thương. Chúa không đến như một Đấng đe dọa, nhưng như một người yêu thương muốn được đón tiếp trong tâm hồn ta. Tỉnh thức là giữ cho lòng mình không lơ là, không bị cuốn trôi trong những bận rộn vô nghĩa hay những thói quen khiến ta xa Chúa và xa nhau. Tỉnh thức nghĩa là dám sống ngay hôm nay điều tốt nhất có thể: một lời an ủi, một sự tha thứ, một hành động yêu thương… tất cả đều có thể trở thành nơi Chúa viếng thăm.

Ngôn sứ Isaia trong bài đọc I vẽ nên một hình ảnh đầy hy vọng: mọi dân tộc tuôn về núi của Chúa, tìm kiếm ánh sáng và bình an. Đó là hình ảnh của một thế giới biết quay về với Thiên Chúa để học sống yêu thương và hiệp nhất. Mùa Vọng cũng là lời mời gọi chúng ta “lên núi của Chúa” bằng những bước rất cụ thể: dành cho Chúa nhiều thinh lặng hơn, tìm lại chiều sâu của đời sống cầu nguyện, và mở lòng mình để đón ánh sáng của Lời Chúa. Khi ta bước đi trong ánh sáng, tâm hồn sẽ được sưởi ấm, và cuộc sống cũng dần trở nên bình an hơn.

Thánh Phaolô trong thư gửi tín hữu Rôma nói với chúng ta một câu rất đẹp và đáng suy ngẫm: “Đã đến giờ chúng ta thức dậy.” Có lẽ giữa cuộc sống bận rộn, đôi khi chúng ta như người đang ngủ mê: ngủ trong ích kỷ, ngủ trong buông thả, ngủ trong những mệt mỏi khiến ta không còn thiết tha yêu thương và sống đạo. Vị Tô

ng đồ dân ngoại mời ta “mặc lấy Chúa Kitô”, nghĩa là để cho Chúa định hướng đời mình, để ánh sáng của Người thay thế cho bóng tối của những thói quen cũ. Mùa Vọng là cơ hội để ta đặt sang bên những điều ngăn cản mình đến gần Chúa và gần nhau, đồng thời làm mới lại tinh thần sống đạo trong gia đình, trong cộng đoàn và trong cuộc sống thường ngày.

Chúa đến không chỉ vào ngày tận thế hay ngày ta kết thúc hành trình dương gian, cũng không chỉ vào đêm Giáng Sinh. Chúa đến mỗi ngày, rất nhẹ nhàng và đơn sơ trong những biến cố nhỏ bé của đời sống. Người đến trong một lời khích lệ dành cho ai đang buồn khổ; đến trong sự quan tâm dành cho người yếu đuối; đến trong một quyết định sống tốt hơn; đến trong nỗ lực vượt qua chính mình để yêu thương ai đó. Ai biết tỉnh thức thì nhận ra Chúa vẫn âm thầm bước vào cuộc đời mình từng ngày. Và từ đó, Mùa Vọng trở thành một mùa thật đẹp: mùa của niềm vui nhẹ nhàng, mùa của hy vọng bền bỉ, mùa của lòng can đảm để bắt đầu lại.

Anh chị em thân mến,
Chúng ta khởi đầu Mùa Vọng với lời mời gọi tỉnh thức, không để lo âu lấn át, nhưng để trái tim mình luôn rộng mở trước sự hiện diện của Chúa. Xin Chúa giúp chúng ta bước đi trong ánh sáng của Người; biết làm mới lại tâm hồn mình; biết sống yêu thương cách cụ thể hơn trong gia đình và cộng đoàn; và biết chuẩn bị cho Chúa đến, không chỉ bằng những việc đạo đức, mà còn bằng một tâm hồn đơn sơ, hiền hòa và rộng mở để biết đón nhận.
Xin Chúa Giêsu, Đấng đã đến, đang đến và sẽ đến, chúc lành cho từng người, từng gia đình, từng cộng đoàn và giúp chúng ta sống trọn vẹn bốn tuần Mùa Vọng như hành trình trở về với nguồn yêu thương, bình an và hy vọng đích thực.

Lm. Phêrô Nguyễn Quân, SVD

🕯️

 

 

0211
“Ai tin vào Ta thì có sự sống đời đời, và Ta sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết.” (Ga 6,40)

Anh Chị Em thân mến,

Mỗi độ tháng 11 về, lòng chúng ta lại lắng xuống trong một nỗi nhớ: Nhớ cha mẹ, ông bà, người thân, bạn bè – những người đã một thời gắn bó, yêu thương, cùng ta đi qua bao chặng đời… và nay đã trở về cùng Chúa.
Ngày hôm nay, Giáo Hội mời gọi chúng ta cầu nguyện cho các linh hồn – không chỉ như một nghĩa cử tưởng nhớ, mà còn là một hành vi của đức tin và tình yêu.
Bởi vì trong Thiên Chúa, không có ai mất đi; họ chỉ “đi trước” chúng ta về Nhà Cha mà thôi.
Người Việt mình vẫn nói:
“Sinh ký tử quy” – sống là gửi, thác là về.
Thật vậy, cuộc đời này chỉ là một hành trình tạm bợ.
Ta sinh ra, lớn lên, yêu thương, lao nhọc, rồi một ngày sẽ khép lại hành trình ấy để về lại quê hương vĩnh cửu.
Đó không phải là kết thúc, mà là “một cõi đi về” – trở về vòng tay của Cha trên trời, nơi không còn nước mắt, chia ly, hay khổ đau.
Và khi tin rằng có “một cõi đi về”, ta sẽ học biết sống mỗi ngày một cách có ý nghĩa hơn: sống tử tế, yêu thương, biết tha thứ, và không phí hoài thời gian trong giận hờn hay ích kỷ.
Bởi vì điều còn lại sau khi ta nhắm mắt không phải là của cải hay danh vọng, mà là tình yêu ta đã trao ban.

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói:
“Ai đến với Ta, Ta sẽ không loại ra ngoài.”
Một lời thật dịu dàng, như vòng tay ôm lấy mọi linh hồn.
Không ai bị Chúa bỏ rơi, cho dù họ còn yếu đuối, thiếu sót, hay đang cần thanh luyện.
Tình yêu của Chúa rộng hơn cả tội lỗi, và ánh sáng của Ngài mạnh hơn cả bóng tối của sự chết.
Khi ta dâng lễ, đọc kinh, thắp nến, viếng mộ…tất cả đều là nhịp cầu yêu thương nối kết ta với những người đã ra đi.
Ta tin rằng lời cầu nguyện của người sống là món quà quý giá nhất ta có thể gửi đến họ.
Và ngược lại, nơi quê trời, họ cũng đang cầu nguyện cho ta – cho những người họ yêu thương còn ở lại trần gian.

Thưa Anh Chị Em,

Khi chúng ta đứng trước phần mộ của người thân, có thể lòng còn vương nỗi nhớ,
nhưng trong niềm tin, ta cũng thấy thấp thoáng ánh sáng của hy vọng.
Vì nếu Đức Kitô đã chết và sống lại,
thì những ai tin vào Người cũng sẽ được sống lại như thế.
Và đến một ngày nào đó, khi hành trình “sinh ký tử quy” của mỗi người khép lại,
chúng ta sẽ được gặp lại nhau, không còn cách biệt,
trong niềm vui bất tận của Nhà Cha.

Lạy Chúa, xin cho các linh hồn được nghỉ yên muôn đời,
và cho ánh sáng ngàn thu chiếu soi trên các linh hồn ấy. Amen.

Lm. Phêrô Nguyễn Quân, SVD

 

“Anh em hãy nên hoàn thiện như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện.” (Mt 5,48)

Anh Chị Em thân mến,

Mỗi năm, vào ngày 01 tháng 11, toàn thể Giáo Hội hân hoan mừng kính Lễ Các Thánh Nam Nữ – ngày tạ ơn Thiên Chúa vì muôn vàn chứng nhân của đức tin: những vị thánh được tuyên phong và biết bao người thánh thiện vô danh đã sống trọn vẹn cho Chúa giữa lòng đời. Nên thánh không phải là chuyện xa vời, nhưng là sống đời thường với một trái tim phi thường – yêu mến và trung thành trong từng việc nhỏ bé.

Tin Mừng trong ngày Lễ Các Thánh với Tám Mối Phúc Thật mở ra cho chúng ta con đường nên thánh đích thực. Đó là con đường của người nghèo trong tinh thần, người hiền lành và có lòng thương xót, người sầu khổ mà vẫn trông cậy, người khao khát điều công chính, người có tâm hồn trong sạch và biết xây dựng hòa bình. Chính Đức Giêsu, qua những mối phúc này, đã vẽ nên khuôn mặt của người môn đệ và cũng là dung mạo của chính Ngài. Các thánh là những người đã để cho Tin Mừng ấy thấm vào đời sống, để tình yêu Thiên Chúa biến đổi họ từ bên trong.

Giữa thế giới hôm nay, chúng ta cũng được mời gọi bước theo con đường ấy: sống hiền lành giữa chia rẽ, khiêm nhường giữa bon chen, và kiên vững trong đức tin giữa những thử thách. Một nụ cười cảm thông, một lời tha thứ, một hành động bác ái âm thầm hay một giờ cầu nguyện đơn sơ – tất cả đều là bước chân trên đường nên thánh.

Khi mừng Lễ Các Thánh, chúng ta hướng lòng về quê trời – nơi đoàn con cái Thiên Chúa đang hân hoan ca ngợi Ngài trong vinh phúc muôn đời. Các thánh chính là bằng chứng rằng sự thánh thiện là có thể, và là lời mời gọi chúng ta tiếp tục hành trình ấy hôm nay. Xin cho Lễ Các Thánh khơi dậy trong mỗi người ước muốn nên thánh giữa đời thường, để một ngày kia, chúng ta cũng được hợp đoàn với các ngài trong niềm vui bất tận của Nước Trời.

Lạy Chúa, xin dạy con sống Tám Mối Phúc Thật với lòng đơn sơ và kiên vững, để qua từng ngày, con được thuộc trọn về Chúa và nên thánh trong tình yêu. Amen.

Lm. Phêrô Nguyễn Quân, SVD

Anh chị em thân mến

Hôm nay, Hội Thánh long trọng mừng kính sinh nhật Thánh Gioan Tẩy Giả – một ngày lễ rất đặc biệt, bởi ngoài Chúa Giêsu và Đức Maria, chỉ có Thánh Gioan là người duy nhất được mừng sinh nhật trong lịch phụng vụ. Điều đó cho chúng ta thấy: sứ mạng và con người của Gioan mang một vị trí vô cùng quan trọng trong lịch sử cứu độ.
Tin Mừng hôm nay kể lại giây phút diệu kỳ trong ngày Gioan chào đời. Khi ông Dacaria viết trên bảng tên “Gioan”, lưỡi ông được mở ra, và ông ca tụng Thiên Chúa. Cả làng xóm đều bỡ ngỡ, hỏi nhau: “Đứa trẻ này rồi sẽ ra sao?” – vì quả thật, bàn tay Chúa đang ở với em.
Ngay từ trong lòng mẹ, Gioan đã được Chúa Thánh Thần thánh hiến. Ngài là người đầu tiên nhảy mừng khi Đức Maria – Mẹ của Đấng Cứu Thế – viếng thăm bà Êlisabét. Cuộc đời Gioan là một lời chứng sống động rằng: “Trước khi tạo thành ngươi trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi; trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã thánh hiến ngươi” (Gr 1,5).

Thánh Gioan là tiếng kêu trong hoang địa, kêu gọi dân Chúa sám hối, quay về với Đấng Cứu Thế. Ngài không phải là ánh sáng, nhưng là người đến để làm chứng cho ánh sáng. Ngài sống nghèo nàn, ẩn dật, ăn châu chấu, uống mật ong rừng, mặc áo lông lạc đà – nhưng lời giảng của Ngài có sức lay động cả đoàn dân đông đảo.
Không chỉ kêu gọi sám hối, Gioan còn dạy dân biết nhận ra Đức Kitô giữa đời thường: “Đây Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa bỏ tội trần gian.” Ông không tìm vinh quang cho mình, mà khi Chúa Giêsu xuất hiện, ông khiêm nhường lui xuống, nói: “Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại.” (Ga 3,30)
Mừng sinh nhật Thánh Gioan là dịp để chúng ta xét lại đời mình: tôi có đang sống như một người “dọn đường” cho Chúa không? Tôi có dám sống sự thật, dám lên tiếng vì công lý như Gioan không? Hay tôi đang để mình bị cuốn trôi bởi ồn ào, thỏa hiệp và im lặng của thế gian?
Trong một thế giới đầy hỗn độn, người Kitô hữu được mời gọi trở nên tiếng nói cho chân lý, cho sự công chính, cho tình thương – như Gioan Tẩy Giả. Không phải bằng những việc lớn lao, nhưng bằng một đời sống trung tín, bằng lòng khiêm nhường, bằng sự dũng cảm làm chứng cho điều thiện.

Anh chị em thân mến, Gioan Tẩy Giả đã sống trọn vẹn căn tính của mình: một ngôn sứ, một người tiền hô, một người làm chứng. Ngài không tìm vinh quang cho mình, nhưng đã dọn một con đường ngay thẳng cho Chúa đến với nhân loại.
Ước gì trong ngày lễ hôm nay, mỗi người chúng ta cũng để Chúa uốn nắn mình thành một “Gioan” thời đại mới – sống chứng tá, sống khiêm nhường, sống trung thành với Tin Mừng – để ánh sáng của Chúa Kitô tiếp tục soi sáng thế gian qua chính đời sống chúng ta.

Xin chúc mừng đến quý bác và quý Anh Em - những người đã chọn Thánh Gioan Tẩy Giả là Quan thầy.

Lạy Thánh Gioan Tẩy Giả,
xin cầu bầu cho chúng con,
để chúng con biết dọn đường cho Chúa
trong chính gia đình, cộng đoàn và thế giới hôm nay. Amen

Lm. Phêrô Nguyễn Quân, SVD

 ❊

 

CTT

Lễ Chúa Thăng Thiên

Anh chị em thân mến,

Hôm nay, cùng với toàn thể Giáo hội, chúng ta long trọng mừng lễ Chúa Giêsu Thăng Thiên – ngày Chúa được rước lên trời trong vinh quang, trở về cùng Chúa Cha sau khi hoàn tất sứ mạng cứu độ trần gian.

Trước khi được cất lên, Chúa Giêsu phán: “Anh em sẽ nhận được quyền năng khi Thánh Thần ngự xuống trên anh em, và anh em sẽ là chứng nhân của Thầy… cho đến tận cùng trái đất.” (Cv 1,8). Đây không chỉ là một lời nhắn nhủ, mà là một sự trao phó: Chúa giao lại sứ mạng của mình cho các Tông Đồ. Từ nay, các ngài phải sống, loan báo và làm chứng cho Tin Mừng – như những người con trưởng thành mang lấy trách nhiệm. Là những Kitô hữu, chúng ta cũng mang lấy sự trao phó này của Chúa Giêsu. Và cũng trong Bài sách Công vụ Tông đồ hôm nay kể rằng: “Chúa Giêsu được cất lên ngay trước mắt các ông, và có đám mây bao phủ lấy Người, khiến các ông không còn thấy Người nữa.” (Cv 1,9)

Chúa Giêsu lên trời, không phải là để rút lui, hay để xa lìa nhân loại, nhưng là để bắt đầu một cách hiện diện mới: không còn giới hạn bởi không gian và thời gian, mà là hiện diện trong Thánh Thần, hiện diện trong Giáo hội, hiện diện trong từng người tín hữu chúng ta. Trong cuộc sống, chúng ta không bao giờ đơn độc: chúng ta có một Đấng Bầu Cử, Đấng đang chờ đợi chúng ta, Đấng bảo vệ chúng ta.

Người lên trời, nhưng Người vẫn ở lại. Chính Người đã hứa: “Thầy ở cùng anh em mọi ngày, cho đến tận thế.” (Mt 28,20)

Ngày Của Cha

Tại nước Đức, lễ Thăng Thiên cũng trùng với Ngày của Cha – Vatertag. Một sự trùng hợp thú vị không phải là vô nghĩa. Bởi vì, khi suy niệm về mầu nhiệm Thăng Thiên của Chúa Giêsu, ta cũng khám phá ra chiều sâu của tình cha – cả nơi Thiên Chúa là Cha, và nơi những người cha trần thế trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta. Xin chúc mừng tất cả những người cha – những người hiện diện vì người thân yêu và vì người khác, những người trao ban tình thương và nâng đỡ bằng hành động mạnh mẽ và lời khuyên khôn ngoan. Cầu chúc những người cha nhận được muôn phúc lành từ Chúa Cha trên trời.

P. Nguyễn Quân, SVD

Wir nutzen Cookies auf unserer Website. Einige von ihnen sind essenziell für den Betrieb der Seite, während andere uns helfen, diese Website und die Nutzererfahrung zu verbessern (Tracking Cookies). Sie können selbst entscheiden, ob Sie die Cookies zulassen möchten. Bitte beachten Sie, dass bei einer Ablehnung womöglich nicht mehr alle Funktionalitäten der Seite zur Verfügung stehen.